Đặng Thái A cười lớn đầy hào sảng: “Ngươi cũng xứng sao?”
Ngực Đạm Đài Bình Tĩnh phập phồng không định, hiển nhiên cơn giận không nhỏ, nhưng cuối cùng nàng vẫn chọn im lặng.
Lôi trì nơi hoa sen tím vàng nở rộ dần dần khô héo, cự mãng trắng như tuyết vừa vượt cấp thăng lên Tọa Chiếu cảnh giới nay đã mất đi chỗ dựa, khí tức tiêu tán, cận kề cửa tử. Sau khi nhìn Từ Phượng Niên một cái, nó liền từ từ khép mắt.
Từ Phượng Niên kẹp đao dưới nách đứng thẳng, lưng tựa vào đầu cự mãng, nhìn chằm chằm vào cái đầu chân long cao bằng người trước mặt: “Còn giả chết? Có chút uy phong mà chân long nên có được không hả?”
Đôi mắt vàng óng trên đầu rồng vốn dĩ mang tử khí trầm lặng vẫn không có chút sức sống nào, nhưng sau khi nghe lời Từ Phượng Niên, hai sợi râu rồng lại khẽ khàng lay động.
