Ngồi trên lưng ngựa, trước khi hạ lệnh mở cổng thành, Kỷ Vân ngoảnh đầu nhìn lại những gương mặt đang được ánh đuốc soi rọi. Hắn không nói một lời, chỉ đột ngột ôm quyền thi lễ.
Ngày hôm đó, thủ tướng Tiểu Tinh quan của phản quân Tây Sở là Kỷ Vân, đúng giờ Mão xuất thành chủ động xung kích quân Hoài Nam vương. Chỉ có điều, "đại quân Triệu Anh" dường như đã sớm liệu trước, bày trận chỉnh tề chờ đợi. Trong khi đó, Hận Giá quan – nơi sở hữu nhiều kỵ binh nhất trong ba ải – đã bất chấp quân lệnh cố thủ của chủ tướng tuyến tây Tạ Tây Thùy, dốc toàn lực xuất kích. Tám trăm kỵ quân và hai ngàn năm trăm bộ tốt hỏa tốc cứu viện, lại bị chủ lực thực sự của Triệu Anh "ôm cây đợi thỏ" đánh úp giữa đường. Tám trăm kỵ binh tiên phong thương vong thảm trọng dưới làn mưa tên nỏ, đại quân vừa chạm trán đã tan vỡ. Chủ tướng và phó tướng đều bị du kỵ của Hoài Nam vương bắn chết trong loạn quân. Hận Giá quan chỉ còn lại đám tàn binh lão nhược, trên đầu thành đã sớm bị một đội kỳ binh cắm cờ lớn chữ Triệu trước cả Tiểu Tinh quan. Thống lĩnh bộ tốt Hận Giá quan dẫn bảy trăm binh mã tháo chạy về dưới chân thành, thấy vậy bèn tự vẫn.
Sau ba đợt xung phong, Kỷ Vân trúng một mũi vũ tiễn của đại tướng Hầu Đại Thông dưới trướng Hoài Nam vương. Mũi tên xuyên qua sọ, Kỷ Vân ngã ngựa chết ngay tại chỗ.
Hai trăm kỵ binh và bốn trăm bộ tốt của Tiểu Tinh quan cũng toàn bộ tử trận trong đợt xung phong ấy.
Triệu Anh thân khoác mãng bào rực rỡ, xuống ngựa bước qua những thi thể, chậm rãi leo lên đầu thành. Hắn nhìn vầng thái dương đang nhô lên ở phương Đông, cười nói một câu: "Nhật xuất hữu diệu, cao cừu như nhu."
