Nhóm ba người Từ Phượng Niên cùng quay đầu nhìn về phía vị chưởng giáo trẻ tuổi kia, Khổng Đại Hổ khẽ giới thiệu: “Vị này chính là Lý chưởng giáo của Võ Đang, là đồ đệ được lão thần tiên Du Hưng Thụy thu nhận năm xưa ở Đông Hải. Tính tình Lý chưởng giáo tốt lắm, giang hồ đồn rằng ngài ấy từng chém giết một con ác long ở Địa Phế sơn - đệ nhất phúc địa của Đạo giáo, tu vi cao thâm khó lường. Lại có người nói Bắc Lương vương đặc biệt dâng tấu lên triều đình xin sắc phong Võ Đang làm Đạo giáo tổ đình, ta thấy chuyện này đáng tin. Trước kia, ta chẳng có ấn tượng tốt gì với vị vương gia kia. Nhưng sau này, hắn trần binh biên giới, cự tuyệt thánh chỉ không cho vào đất Bắc Lương, thật đại khoái nhân tâm. Lại còn ở Lăng Châu giết chết lão quân đầu Chung Hồng Vũ chuyên quyền độc đoán, ta liền cảm thấy tân Lương vương không hề khiến người ta thất vọng. Lần này Bắc man tử đánh tới, nghe nói vương gia trực tiếp ra biên giới, chẳng hề trốn tránh ở Thanh Lương sơn, việc này làm người ta hả dạ lắm! Bằng không, đường đường là thiên hạ đệ nhất cao thủ mà còn trốn ở nhà thì quá làm mất mặt Bắc Lương rồi, bọn ta những kẻ hành tẩu giang hồ, ra khỏi Bắc Lương cũng chẳng còn chút mặt mũi nào, đúng không?”
Từ Phượng Niên cười khổ bất đắc dĩ.
Hứa Thập Doanh khẽ nói: “Nếu biên giới đánh nhau to, ta sẽ bảo ca ca ta tìm cho một cửa, đi giết man tử. Giết một thằng là hòa vốn, giết hai thằng là có lãi.”
Khổng Đại Hổ không nhịn được châm chọc: “Với mấy chiêu hoa hòe hoa sói của ngươi, đi rồi chắc chắn là lỗ vốn. Ngươi tưởng Bắc man tử dễ chọc sao? Bọn man tử đó từ nhỏ đã sống trên lưng ngựa, tiễn thuật mã thuật không tệ đâu, ngươi đi cũng chỉ công cốc thôi.”
Khổng Đại Hổ đột nhiên không hiểu sao lại cảm thán: “Vương gia có một việc làm không được phúc hậu cho lắm, đem hết đồ tốt trong võ khố Thính Triều Các tặng sạch cho vị võ lâm minh chủ trên Huy Sơn kia rồi. Xem ra ả đàn bà thích mặc áo tím kia, dung mạo hẳn là đẹp như tiên nữ trong lời đồn, bằng không vương gia nhà ta cũng chẳng đến nỗi ra tay hào phóng như vậy. Nói đi cũng phải nói lại, để lại cho nhân sĩ luyện võ Bắc Lương chúng ta chút cơm thừa canh cặn cũng tốt mà, không dám mơ bí tịch thượng thừa, nhưng loại hạng hai hạng ba, tùy tiện ném cho chúng ta một hai quyển cũng được chứ.”
