Tuy nhiên, lần này Nữ đế bệ hạ giao nhiệm vụ cho các đại tông môn, trách nhiệm không thể chối từ, Đạo Đức tông đành phải đẩy vị Chưởng luật chân nhân này ra. Thôi Ngõa Tử cũng tự biết thân biết phận. Tên đề can Chu Võng bên cạnh hắn, đừng nhìn chưa đạt đến cảnh giới Chỉ Huyền, thậm chí có phải Kim Cang cảnh hay không còn chưa rõ, nhưng nếu thực sự buông tay chém giết, kẻ chết chắc chắn là hắn - một cao thủ Chỉ Huyền đạo môn "hàng thật giá thật". Bởi vậy, trong năm vị cao thủ Nhất phẩm giang hồ, bốn người còn lại rõ ràng đều cực kỳ coi thường Thôi Ngõa Tử, hắn cũng đành cam chịu làm một chân thầy đồ tính sổ mà thôi.
Lão chân nhân ướm lời hỏi: "Chẳng lẽ ngay từ đầu Lý quốc sư đã nhắm vào Hoàng Phủ Bình?"
Lão đạo nhanh chóng bồi thêm một câu: "Hay là U Châu thứ sử Hồ Khôi, người có uy vọng cao hơn trong biên quân Bắc Lương?"
Tên đề can Chu Võng có thuật dịch dung tinh xảo không kìm được mà đảo mắt, buông một câu: "Đàn gảy tai trâu."
Thôi Ngõa Tử nắm chặt cán phất trần, giọng âm trầm: "Bần đạo kính trọng Lý quốc sư, không phải ngươi! Đừng có được đằng chân lân đằng đầu!"
