TRUYỆN FULL

[Dịch] Tuyết Trung Hãn Đao Hành

Chương 1891: Cổ Dao (1)

Vùng đất phía Bắc quận Xạ Lưu thuộc U Châu, chẳng biết đã trải qua mấy trăm hay mấy ngàn năm bị dòng nước xâm thực, mặt đất nứt nẻ tan hoang, khe rãnh chằng chịt, nhô lên những tòa gò đồi lớn nhỏ đủ loại hình thù. Một gã kiếm sĩ trẻ tuổi, nước da đen nhẻm, vóc người thấp bé ngũ đoản đang đứng trên đỉnh một dãy đồi lớn bằng phẳng, tầm nhìn khoáng đạt. Hắn đang dùng tay áo lau chùi thanh trường kiếm từ khi ra lò đến nay chưa từng có vỏ, tên gọi là Vô Sao. Bắc Mãng có đao tốt nhưng không có danh kiếm, giang hồ Bắc Mãng không có kiếm khách, đây là điều mà cả Bắc Mãng lẫn Ly Dương đều công nhận. Mặc dù Kiếm Khí Cận là vị kiếm đạo tông sư hiếm hoi trên đời, thanh Định Phong Ba kia lại là trọng khí có tên trên bảng kiếm phổ, nhưng cái giang hồ Ly Dương kia vẫn cho rằng Bắc Mãng không có kiếm, thậm chí còn bảo dù cho Bắc Mãng thêm một trăm năm nữa, vẫn cứ là không có kiếm.

Về chuyện này, tâm thế của hắn bình thản hơn nhiều so với Kiếm Khí Cận - người đã cố tình đổi tên để gửi gắm hy vọng kế thừa và phát triển kiếm đạo Bắc Mãng. Đối với hắn mà nói, luyện tốt kiếm của mình quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Vả lại, luyện kiếm chính là luyện kiếm, còn mấy cái danh xưng lục địa thần tiên hay thiên hạ đệ nhất, cần gì phải bận tâm? Bởi vậy, hắn chưa từng lãng phí tinh lực để suy nghĩ những chuyện ngoài chữ “kiếm”. Thanh Vô Sao trong tay hắn là một thanh kiếm mới, không có lịch sử cũng chẳng có truyền thừa, chất liệu và tay nghề của thợ rèn cũng không tính là quá tệ. Chỉ là nếu so với những danh kiếm trên bảng, những thanh kiếm mà ngay cả cái tên cũng được đặt đầy thú vị kia, thì chắc chắn còn kém xa. Khoảng cách ấy dẫu không đến mười vạn dặm thì tám ngàn dặm cũng là ít nhất.

Thế nhưng năm đó, người đàn ông đã dẫn dắt hắn bước vào con đường luyện kiếm, cái gã không bao giờ chịu nhận là sư phụ hắn kia, trước lúc chia tay, sau khi giúp hắn trả tiền đúc kiếm, đã để lại rất nhiều lời “di ngôn” lải nhải đến cực điểm. Gã cứ như một kẻ hấp hối cố treo một hơi tàn không chịu nuốt xuống, ròng rã mấy ngày mấy đêm, e rằng dù là vãn bối hiếu thuận nhất túc trực bên giường bệnh cũng chẳng thể nào chịu nổi.

“Kiếm ấy mà, thuận tay là được, thuận tay ắt sẽ thuận lòng. Kiếm sĩ mà nay đổi mai thay bội kiếm thì chẳng bao giờ luyện ra được kiếm pháp tốt đâu. Đương nhiên, ngươi có thể hỏi kiếm gãy rồi chẳng lẽ không được đổi sao? Sai bét! Không tin ư? Ngươi nhìn Lý Thuần Cương của Ly Dương xem, chẳng phải cả đời chỉ có một thanh Mộc Mã Ngưu đó sao, vậy mà người ta vẫn có thể Kiếm Khai Thiên Môn đấy thôi. Ngươi học theo lão ấy thì có gì sai? Không thể nào sai được, đúng không?”

“Ta tuy không luyện kiếm, nhưng ta thấy kiếm sĩ chọn kiếm cũng giống như đàn ông kén vợ vậy, nhất kiến chung tình là quan trọng nhất, đã chung tình rồi thì không được thay lòng đổi dạ. Ngươi đó, mau nhìn kỹ thanh kiếm trong tay thêm vài lần đi, tốn của ông đây mấy chục lượng bạc đấy. Thằng nhóc nghèo rớt mồng tơi như ngươi còn dám không nhất kiến chung tình sao? Có giỏi thì ngươi lắc đầu thử xem, xem ta có đánh gãy chân tay ngươi không. Chút mắt nhìn ấy cũng không có thì còn luyện cái thá gì mà kiếm! Phí hoài mấy chục lượng bạc của ông.”

Chương này chỉ có thể đọc trên ứng dụng di động

Để có trải nghiệm đọc truyện tốt nhất, vui lòng tải xuống ứng dụng của chúng tôi để tiếp tục đọc chương này cùng với nhiều tính năng độc quyền khác.

Tải ứng dụng ngay

Tải xuống trênApp Store
Tải xuống trênGoogle Play

* Ứng dụng miễn phí, không chứa quảng cáo

QR code

Quét mã QR để tải xuống ứng dụng

Trải nghiệm đọc truyện tốt nhất