Sau đó, cơ mặt hắn từ từ giãn ra, khóe miệng nhếch lên một đường cong, rồi ý cười bắt đầu lan tràn trên gương mặt.
Hắn phủi bụi bám trên áo bào, đến khi đứng thẳng dậy thì trên mặt đã là một nụ cười rạng rỡ không chút che đậy.
Hồng Phiếu giận tím mặt, vừa định ra tay bóp chết con kiến hôi to gan lớn mật này.
Từ Phượng Niên một tay xách thương, tay kia khẽ lắc ra hiệu ngăn Hồng Phiếu lại, hỏi: "Ngoài đôi nam nữ kia ra, còn vị cao nhân thế ngoại nào đang ẩn nấp khiến ngươi lâm nguy mà không loạn thế? Hay là có vài vị?"
Nụ cười trên mặt Tống Điêu Nhi không hề giảm bớt, hắn giơ một ngón tay lên lắc lắc: "Không nhiều, chỉ một người thôi. Nhưng thật không khéo, lại vừa vặn có thể đối đầu với Vương gia ngài. Đương nhiên, vị lão tổ tông này ban đầu không phải nhắm vào ngài. Cho nên mới nói, tiểu nhân từ khi gặp Vương gia, cái vận may này ấy à, căn bản là tốt đến mức cản cũng không nổi."
