Từ Phượng Niên quay lưng về phía Hồng Phiếu, bình thản nói: “Ngươi không cần tự trách. Xong việc thì đi nói với hơn một ngàn tên mã tặc kia một tiếng, muốn sống thì cũng không cần bọn hắn phải liều mạng làm gì, lát nữa mỗi người cứ ra chiến trường chặt lấy năm cái đầu của Nhu Nhiên Thiết Kỵ là được.”
Tống Điêu Nhi dù có ngu dốt đến mấy, huống hồ hắn vốn tự phụ là kẻ thông minh có thất khiếu linh lung tâm, thì sao lại không biết kết cục sắp tới của mình. Thế là hắn quỳ sụp xuống cái rầm, dập đầu lia lịa, gào lên thảm thiết: “Vương gia, đại nhân không chấp tiểu nhân, Tống Điêu Nhi tuy đáng chết, nhưng trong tay tiểu nhân vẫn còn một ngàn hai trăm kỵ binh trung thành có thể dùng, thậm chí ta còn có thể giúp Bắc Lương gom thêm hai ngàn mã tặc tinh tráng nữa. Tống Điêu Nhi nhất định sẽ liều chết giúp Vương gia quấy rối tuyến tiếp tế của Bắc Mãng...”
“Vương gia, cầu xin người tha cho tiểu nhân một mạng, Tống Điêu Nhi thật sự vẫn còn giá trị lợi dụng mà!”
Mặc cho Tống Điêu Nhi dập đầu cầu xin thế nào, Từ Phượng Niên đã đi xa.
Khi khóe mắt Tống Điêu Nhi nhìn thấy đôi chân của Hồng Phiếu, ngay trước khi chết, hắn đột nhiên ngẩng phắt đầu lên, gầm thét: “Từ Phượng Niên, tốt xấu gì cũng phải để lão tử chết dưới tay ngươi chứ!”
