TRUYỆN FULL

[Dịch] Tuyết Trung Hãn Đao Hành

Chương 1434: Thiên hạ đại loạn (2)

thịt béo bở khó khăn lắm mới nuôi được kia, sau trận chiến này, e rằng phải cắt đi quá nửa, vận rủi thì một binh một tốt cũng chẳng còn, ta còn thấy đau lòng thay cho hắn. Liêu Đông Triệu Tuy vốn đã bị Cố Kiếm Đường áp chế đến thở không nổi, vậy thì chỉ còn lại ta cùng Yến Sắc Vương Triệu Bính vẫn không bị quản thúc. Nhưng Bắc Mãng lại thấu tình đạt lý, tâm ý tương thông với Ly Dương, sắp sửa liều chết với Bắc Lương. Ngươi đánh Tây Sở của ngươi, ta đánh Bắc Lương của ta, ai nấy làm việc của mình. Ta còn nghi ngờ Nguyên Bổn Khê cùng Thái Bình Lệnh có phải là một phe hay không. Nói cho cùng, chỉ có cha của Triệu Chú, vị đại phiên vương này là vẫn còn có thể sống an nhàn tự tại.”

Dương Quang Đấu khẽ cười nói: “Bản lĩnh tránh họa của Nạp Lan Hữu Từ, nếu hắn tự xưng thiên hạ đệ nhị thì không ai dám xưng đệ nhất.”

Từ Phượng Niên tự lẩm bẩm: “Trận chiến giữa Ly Dương và Tây Sở này chắc chắn sẽ diễn ra trước khi ta giao chiến với Bắc Mãng. Triệu thất dù biết rõ Bắc Mãng không rảnh lo đông tuyến, cũng sẽ không để Cố Kiếm Đường tham gia vào đó. Khó khăn lắm mới tiễn được một Từ Hiểu đi, không thể lại nuôi ra một Từ Hiểu thứ hai. Văn thần thì chưa đến mức không còn gì để phong thưởng, nhưng võ tướng thì phần lớn sẽ nhân cơ hội này mà ôm binh tự trọng. Nếu không có gì bất ngờ, hẳn là Lư Bạch Hiệt và Lư Thăng Tượng, một người trấn giữ Bộ Binh, một người xuất kinh nam hạ. Nhưng Lư Bạch Hiệt mới nhậm chức binh bộ thượng thư, khả năng này khá nhỏ. Lư Thăng Tượng chỉ cần lập được quân công, sau này trở về kinh mới có thể đối kháng với Lư Bạch Hiệt, không để Bộ Binh trở thành của riêng Đường Khê kiếm tiên. Nếu là Lư Thăng Tượng dẫn đầu, mấy lão bất tử như An Quốc đại tướng quân Dương Thận Hạnh chắc chắn sẽ tranh thủ lúc còn có thể miễn cưỡng cưỡi ngựa vung đao mà chạy đi chia một chén canh. Nhưng Lư Thăng Tượng hay đám xuân thu lão tướng như Dương Thận Hạnh, đều kém Tào Trường Khanh một bậc. Lư Thăng Tượng thì vẫn ổn, dùng binh thực ra không tệ, chỉ là đã định trước sẽ bị đủ mọi mặt kiềm chế. Giai đoạn đầu, trong tình thế bất lợi mà có thể tử chiến, e rằng chỉ có binh mã của Quảng Lăng Vương Triệu Nghị. Theo ta thấy, trận chiến này không phải là có đánh hay không, mà là Tào Trường Khanh có thể sẽ một đường thế như chẻ tre, đánh thẳng đến Thái An thành.”

Dương Quang Đấu nhíu mày: “Tây Sở sau khi chiếm ưu thế sẽ bắc tiến? Đừng nói là Tào Trường Khanh, ngay cả Bắc Mãng, chỉ cần dám đặt trận quyết chiến bên ngoài Thái An thành, phần thắng cũng không nhiều.”

Từ Phượng Niên cười nói: “Ta chỉ nói bừa thôi.”

Chương này chỉ có thể đọc trên ứng dụng di động

Để có trải nghiệm đọc truyện tốt nhất, vui lòng tải xuống ứng dụng của chúng tôi để tiếp tục đọc chương này cùng với nhiều tính năng độc quyền khác.

Tải ứng dụng ngay

Tải xuống trênApp Store
Tải xuống trênGoogle Play

* Ứng dụng miễn phí, không chứa quảng cáo

QR code

Quét mã QR để tải xuống ứng dụng

Trải nghiệm đọc truyện tốt nhất