Trương Thượng Sơn đau khổ hỏi: "Sư phụ, trên núi có phải đã có kẻ phản bội?"
Lão nhân cười khổ nói: "Không quan trọng nữa. Ở đâu cũng sẽ có kẻ tham sống sợ chết."
Trương Thượng Sơn ngây dại hỏi: "Sư phụ, hay là để phụ thân đầu hàng đi? Không đánh trận, sẽ không có người chết nữa."
Lão nhân không giận dữ, cũng không thất vọng, lắc đầu thản nhiên nói: "Nữ nhi ngốc, không đánh trận vẫn sẽ có người chết, Hàn gia ở Kế Châu một nhà trung liệt đã chết sạch rồi. Bắc Lương Từ gia cũng có rất nhiều người chết ngoài chiến trường, thậm chí ngay cả thế tử điện hạ năm xưa kia cũng suýt bỏ mạng. Nói một câu thật lòng, vi sư đã theo dõi gã Từ què ở Bắc Lương kia gần hai mươi năm, mới biết nếu đại tướng quân chúng ta làm Bắc Lương vương, chưa chắc đã là chuyện may mắn."
Trương Thượng Sơn vừa định nói, Ngụy Tấn búng ngón tay vào mi tâm nữ tử, nàng lập tức ngất đi. Một người trẻ tuổi với con kim ti hầu non đậu trên vai đỡ lấy nàng. Ngụy Tấn bình tĩnh nói: "Trước tiên hãy đưa tiểu thư đến mật thất ẩn nấp. Hầu Hạ Sơn, ngươi dù có chết, cũng phải chết sau khi đưa tiểu thư đến Lưỡng Liêu. Tính mạng của ngươi, và cả cái tên này của ngươi, đều là Phù Lục sơn ban cho, đã đến lúc phải trả nợ rồi."
