Đạm Đài Bình Tĩnh lắc đầu, giọng điệu cứng nhắc: “Chuyện này không liên quan đến cục diện Bắc Lương, không thể tiết lộ.”
Từ Phượng Niên cũng không ép người, cũng chẳng có hứng thú truy hỏi đến cùng, chỉ mỉm cười cho qua, không để trong lòng.
Một ngàn Long Tượng kỵ quân do Lý Mạch Phồn trực tiếp chỉ huy không tiếp tục hộ tống nữa. Từ Phượng Niên trả chiến mã lại cho người kỵ binh kia rồi ngồi sau lưng đệ đệ Từ Long Tượng đang làm mã phu cho mình. Rõ ràng, các bào trạch đều vô cùng ghen tị và ngưỡng mộ gã may mắn có con chiến mã được phiên vương trẻ tuổi ngồi qua. Người kỵ binh kia cũng coi đó là vinh dự lớn lao, mặt mày hớn hở. Vị hiệu úy râu quai nón bước tới, vỗ vào đầu gã kỵ binh, cười mắng: “Mẹ kiếp, sau này thằng nhóc ngươi đừng có lải nhải đòi lão tử phần quân công của ngươi nữa đấy!”
Người kỵ binh kia tuy tuổi không lớn nhưng lại là một lão binh có thâm niên trong Long Tượng quân. Lần trước, gã đã chém được đầu một quý tộc Bắc man tử, lúc đó chỉ tính là đầu của một kỵ binh Bắc Mãng bình thường. Sau này nhờ tin tức từ Bắc Mãng Nam triều truyền sang mới biết gã đó lại là một hoàng thất tử đệ mang họ Gia Luật. Tuy chỉ là chi thứ của họ Gia Luật, không được coi là long tử long tôn có huyết thống thuần chính nhất, nhưng theo quân luật Bắc Lương, thế nào cũng phải vớ được một chức đô úy. Tên lính thiện chiến này không phục, cứ dăm ba bữa lại chạy đến chỗ hiệu úy râu quai nón đòi quân công. Thật ra ai cũng biết chức quan đô úy chỉ là phụ, chủ yếu là nhân cơ hội vòi vĩnh mấy vò rượu ngon của vị hiệu úy đại nhân nghiện rượu như mạng. Lần này vương gia muốn mượn ngựa, hiệu úy liền nảy ra ý hay, nhường cơ hội này cho thằng nhóc, thầm nghĩ phen này chắc nó sẽ tha cho mấy vò rượu ít ỏi còn lại của lão tử chứ? Nào ngờ gã kỵ binh kia nghển cổ trợn mắt nói: “Hiệu úy đại nhân, nói trước cho rõ, đây là hai chuyện khác nhau. Đại nhân mà dám quỵt, tin hay không, thuộc hạ sẽ đến chỗ vương gia cáo ngự trạng ngay!”
Cáo ngự trạng?
