Nhưng hầu như tất cả mọi người đều bất giác nảy ra cùng một suy nghĩ: Chúng ta ra biên quan giết giặc, cũng giống như Từ đại thống lĩnh có thể phó thác tấm lưng cho ca ca của mình là Bắc Lương vương, giống như lớp lão tốt Từ gia năm xưa yên lòng phó thác cho đại tướng quân Từ Hiểu. Đây chính là đạo lý lớn nhất của Bắc Lương thiết kỵ ngày nay.
Đây đều là những thứ đã khắc sâu vào xương tủy, cũng chẳng có đạo lý gì để nói.
Huống hồ, vị Bắc Lương phiên vương trẻ tuổi kia, ai dám nói không bằng Tiểu nhân đồ Trần Chi Báo?
Lạc Tái Hồ hiệu úy quay đầu nhìn kỵ tốt trẻ tuổi đang cười không khép được miệng suốt cả chặng đường, rồi thúc ngựa đến bên cạnh Lý Mạch Phồn, khẽ nói: “Tướng quân, ta không biết mấy lời hay ý đẹp về trung với nghĩa là gì, đó là chuyện của mấy kẻ hay chữ thích nói cho sang mồm, nhưng ta thấy…”
Lý Mạch Phồn ngắt lời thuộc hạ, giơ roi ngựa chỉ về phía hai huynh đệ gần như chỉ còn thấy bóng lưng ở phía trước, trầm giọng nói: “Sao nào, tiểu tử ngươi muốn tỏ lòng trung thành à? Kìa, đại thống lĩnh và vương gia ở ngay đằng trước, tự mình đến mà nói với bọn họ. Dù sao lão tử cũng như ngươi, không thích người đọc sách, cũng chẳng ưa cái thói chỉ biết nói mồm. Trong đám năm xưa la lối đòi về nhà mua nhà cao cửa rộng, cưới vợ đẹp hưởng phúc, cũng có cả ngươi đấy.”
