Thanh niên này trạc tuổi cập quan, trán lấm tấm mồ hôi, môi run rẩy, miệng lẩm bẩm. Cái gọi là hiệp sĩ phong cốt, danh sĩ phong lưu, dù núi Thái Sơn sụp trước mắt cũng không đổi sắc, đối với hắn mà nói thật sự quá xa vời. Sau khi từ Bắc Mãng một đường xuyên qua Bắc Lương và Tây Thục để đến Nam Chiếu, đến nay hắn vẫn thường có cảm giác như đã qua một kiếp. Thỉnh thoảng sáng sớm mở mắt, trong cơn mơ màng, hắn vẫn ngỡ mình đang nằm trên chiếc giường ván cứng ở cái “gia” tận Bắc Mãng. Dù đã xác nhận mình đích thực là thái tử Tây Thục lưu lạc đất khách, là thiên tử chi tử khiến bao vị Tây Thục bạch phát di lão vừa gặp đã run rẩy quỳ xuống nghẹn ngào, hắn vẫn rất khó xem Thục quốc kia là quốc của mình, là gia của mình.
Thanh niên có dung mạo bình thường này tên thật là Tô Anh, phụ thân hắn là hoàng đế Thục quốc, thân thúc của hắn là Tây Thục kiếm hoàng lừng danh đã tử chiến giữ nước.
Nhưng hắn vẫn luôn cảm thấy gọi mình là Tô Tô thuận miệng hơn, cũng ung dung tự tại hơn, chỉ là một tiểu nhân vật ngày ngày lang thang ở tòa thành nhỏ tại Bắc Mãng, mơ những giấc mộng ban ngày mà chính mình cũng thấy nực cười. Vậy nên sau khi cùng nàng đến Nam Chiếu, ngoài việc miễn cưỡng xã giao với những quyền quý cao tuổi mà mười mấy năm trước hắn không thể với tới, hắn càng thích dẫn nàng ra ngoài dạo chơi cho khuây khỏa. Nàng là người khiếm thị nhưng cũng chưa từng từ chối, vác cổ cầm cùng hắn phiêu bạt giang hồ, cái giang hồ trong tâm tưởng của hắn.
Hắn nói ước mong lớn nhất đời này là trở thành đại hiệp, nàng đáp được, rồi nàng tự tay mua cho hắn một thanh tuyệt thế bảo kiếm mà một đại hiệp nên có, giúp hắn sắm sửa một thân trang phục trông như công tử thế gia, dạy hắn khi hành hiệp trượng nghĩa thì nên mở lời thế nào, làm sao để ra vẻ cao nhân.
Nàng sẽ làm nữ ma đầu giết người như ngóe, còn hắn sẽ là đại hiệp đánh bại ma đầu.
