TRUYỆN FULL

[Dịch] Tuyết Trung Hãn Đao Hành

Chương 1719: Giang hồ đăng cao (2)

Dưới chân Huy Sơn, vô số quán trà, lều rượu tạm thời được dựng lên để du khách dừng chân nghỉ ngơi. Cách đó không xa là bến đò, không dưới trăm chiếc thuyền lớn nhỏ qua lại giữa Huy Sơn và Long Hổ sơn.

Trong các quán trà, lều rượu, đâu đâu cũng là tiếng cao đàm khoát luận, từng người với giọng nói sang sảng ở đó chỉ điểm giang sơn. Trong số đó, có một hào khách y phục tươi sáng đang bình phẩm về các hào kiệt thiên hạ đã theo dòng nước trôi đi. Cứ điểm danh một người là hắn lại uống một chén rượu. Những người được hắn nhắc đến lần lượt là hai đời chưởng giáo Võ Đang Vương Trọng Lâu và Hồng Tẩy Tượng, kiếm si người chết kiếm không lùi Vương Tiểu Bình, nhân miêu Hàn Sinh Tuyên vô địch dưới cảnh giới lục địa thần tiên, Long Thụ tăng nhân của Lưỡng Thiền Tự, Tống Niệm Khanh của Đông Việt Kiếm Trì, Hắc Y Bệnh Hổ Dương Thái Tuế, Tây Thục Thiết Tượng Kiếm Cửu Hoàng, Tạ Linh Châm của Xuân Thiếp Thảo Đường, cùng với một cặp ông cháu và cha con là Hiên Viên Đại Bàn và Hiên Viên Kính Thành, cặp thiên sư liên thủ phi thăng của Long Hổ sơn, đương nhiên còn có lão kiếm thần Lý Thuần Cương, và người quan trọng nhất là Vương Tiên Chi. Cuối cùng, khi nhắc đến Lư Bạch Hiệt, hắn cũng tỏ vẻ tiếc nuối, Đường Khê kiếm tiên từng có hy vọng thành tựu Lục Địa kiếm tiên, sau khi làm binh bộ thượng thư lại tặng cả bội kiếm cho người khác.

Ở bàn bên cạnh, một đứa trẻ khôi ngô tuấn tú đang nép mình trong vòng tay ấm áp của người mẹ có khí thái ung dung. Cha của nó thì mặt mày tươi cười, chậm rãi nhấp rượu. Trên bàn đặt một thanh trường kiếm cổ kính toát ra kiếm khí. Nhìn phong thái của hắn, chắc chắn không phải là người giang hồ tầm thường. Đứa trẻ với giọng nói trong trẻo dễ nghe, mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào gã hán tử miệng đầy hơi rượu, lòng đầy hào khí đang nói về hào kiệt, tò mò hỏi: "Dám hỏi vị lão bá này, sau khi Vương Tiên Chi của Võ Đế thành chết đi, có thật là Bắc Lương vương đã đứng đầu thiên hạ không? Trưởng bối nhà ta nói, sau khi giao thủ với Vương Tiên Chi, cảnh giới của Bắc Lương vương chắc chắn sẽ sa sút không ngừng, liệu bây giờ còn đánh lại được Bắc Mãng quân thần Thác Bạt Bồ Tát không?"

Lời trẻ con vô tư, không hề đáng ghét.

Gã hán tử vừa uống cạn một chén rượu liền lau miệng, cười ha hả. Gã định rót thêm thì nhấc vò rượu lên đã thấy không còn một giọt. Đúng lúc gã hán tử định gọi chưởng quỹ lấy rượu mới, phụ thân đứa trẻ vươn một ngón tay, khẽ vỗ vào cổ vò rượu chưa mở trên bàn mình. Vò rượu thong thả xoay một vòng, vừa vặn đáp xuống trước mặt gã hán tử. Thủ pháp đưa rượu này không hề huyền diệu, nhưng cái tài tình của vị kiếm khách vô danh này lại nằm ở chỗ khống chế lực đạo đã đạt đến đỉnh cao. Vò rượu sau khi chạm mặt bàn, tựa như cắm rễ tại chỗ, nằm im bất động. Trình độ hỏa hầu đã đến mức lô hỏa thuần thanh thế này, chắc chắn phải từ cảnh giới nhị phẩm tiểu tông sư trở lên. Gã hán tử cũng không khách sáo, gật đầu tỏ ý cảm ơn rồi tự rót cho mình một bát rượu, uống cạn một hơi, sảng khoái nói: “Vị tiểu thiếu hiệp này, Vương Bá Pha ta không phải hạng người nói năng bừa bãi, chỉ nói những chuyện mình nắm chắc. Tạm không bàn đến chuyện cảnh giới của dị tính vương họ Từ kia là thụt lùi hay tiến bộ, ta chỉ biết sau trận chiến giữa hắn và Vương Tiên Chi, đương đại gia chủ của Ngô gia kiếm chủng đã đích thân xuất sơn, ở biên giới U Châu tung ra một kiếm, sử dụng cả đệ thập tứ kiếm mà vẫn không giữ chân được vị Bắc Lương vương trẻ tuổi kia. Nay lại có một vị lão tiền bối kiếm đạo chưa từng lộ diện trên giang hồ đến Lương Châu, ta đoán chắc lại sắp có một trận đại chiến đỉnh cao kinh thiên động địa nữa cho xem.”

Chương này chỉ có thể đọc trên ứng dụng di động

Để có trải nghiệm đọc truyện tốt nhất, vui lòng tải xuống ứng dụng của chúng tôi để tiếp tục đọc chương này cùng với nhiều tính năng độc quyền khác.

Tải ứng dụng ngay

Tải xuống trênApp Store
Tải xuống trênGoogle Play

* Ứng dụng miễn phí, không chứa quảng cáo

QR code

Quét mã QR để tải xuống ứng dụng

Trải nghiệm đọc truyện tốt nhất