"Thái An thành ơi Thái An thành, ngươi bảo Tấn Tam lang ta sao có thể không xuân phong đắc ý cho được?"
Hồi lâu sau, Tấn Lan Đình mở mắt, ánh nhìn rực lửa, thì thầm với chính mình: "Thủ phụ đại nhân, ta sẽ làm tốt hơn ngài!"
————
Căn nhà nhỏ Tôn Dần đang ở hiện tại là nhà thuê. Khi mới thuê, hắn chỉ là một tiểu quan ở Môn Hạ tỉnh. Tiền thuê là do Tôn Dần phải nói gãy cả lưỡi với gã phú thương kia mới giảm xuống còn mười lượng một tháng, ba tháng trả một lần. Đợi đến khi danh tiếng Tôn Dần vang dội, gã phú thương kia liền lật đật chạy đến tận cửa, ngỏ ý muốn biếu không trạch viện cho hữu tế tửu đại nhân. Tôn Dần không nhận, chỉ đổi từ ba tháng trả tiền một lần thành một năm một lần mà thôi. Hôm nay Tôn Dần muốn ra ngoài, ghé mắt qua khe cửa lớn thấy bên ngoài vẫn còn lác đác hơn mười người đang "thủ chu đãi thố", hắn liền chuồn ra bằng cửa sau. Nào ngờ vẫn bị một sĩ tử trẻ tuổi ăn mặc nghèo túng chặn lại. Bị cản đường, gã thư sinh kia dùng chất giọng Cựu Tây Thục nặng trịch tự giới thiệu, sau đó khom lưng, hai tay dâng lên một xấp giấy, có thể là mấy bài thi cảo, cũng có thể là một bài trường phú.
Tôn Dần thần sắc thản nhiên, hỏi một câu: "Đã đưa cho Tấn thị lang xem qua chưa?"Gã thư sinh mặt đỏ bừng, ấp úng không thành tiếng. Hiển nhiên y đã từng dâng thi cảo cho Thị lang phủ, hơn phân nửa cũng đã được Tấn Tam Lang "ôn quyển" qua. Chắc chắn Tấn Lan Đình chỉ đáp lại bằng những lời khách sáo nhạt nhẽo, nên y mới phải đến chỗ Tôn Dần – nơi có ngạch cửa cao hơn – để thử vận may.
