Nếu ví những con đường dịch đạo khi chiến sự nổ ra như kinh mạch của một vương triều, thì dòng binh mã lương thảo cuồn cuộn không dứt chính là máu huyết của đế quốc ấy.
Giờ phút này, Bắc Mãng đã phô diễn một sức mạnh khổng lồ đủ khiến Trung Nguyên phải rúng động.
Bên cạnh một con đường dịch trạm, Bắc Mãng nữ đế, Thái Bình Lệnh của Kỳ Kiếm Nhạc Phủ và một gã béo đang cùng đứng nhìn dòng người xe vận chuyển tấp nập từ Bắc xuống Nam. Thần sắc ba người mỗi người một vẻ. Bà lão khoác trên mình chiếc áo lông chồn mới tinh, ánh mắt tràn ngập niềm tự hào. Chính nhờ sự cai trị khoan dung và đúng mực của bà, hơn mười năm qua, vương triều Trung Nguyên dù đang trên đà thống nhất cũng chẳng chiếm được chút thế thượng phong nào, ngược lại còn ép Li Dương phải dốc một nửa quốc khố vào tuyến phía Đông, cuối cùng dẫn đến việc Tây Sở phục quốc tại Quảng Lăng đạo. Triều thần dưới trướng bà, chưa kể đến những hùng ưng thảo nguyên mang họ Gia Luật, thì vẫn còn đó một loạt công huân đại tướng như Thác Bạt Bồ Tát, Đổng Trác, Liễu Khuê, Hoàng Tống Bộc, Mộ Dung Bửu Đỉnh, Dương Nguyên Tán... Quần tinh hội tụ, rực rỡ tỏa sáng trên thảo nguyên bao la.
Đứng bên cạnh nữ đế là một lão nho áo xanh dung mạo không có gì nổi bật, vị lão nhân từng dành hai mươi năm đi khắp đất đai Trung Nguyên này, ánh mắt lạnh lẽo vô cùng.
Còn gã béo đang không ngừng xoa tay hà hơi xua đi cái lạnh kia, thân hình vốn đã to lớn, sau khi khoác giáp lại càng thêm cồng kềnh quá khổ.
