Sau đó, Nghiêm Tùng tự giễu nói: “Còn về đám văn quan chúng ta ấy mà, thư sinh tạo phản mười năm chẳng thành, là kẻ để Hoàng đế dễ sai bảo nhất. Sống làm Thái phó, chết được thụy Văn Chính, vẫn luôn là mục tiêu cao nhất cả đời của giới văn nhân. Cho dù không làm được Thái phó, vẫn còn vô số chức đại quan nhị phẩm, tam phẩm để phấn đấu; còn về thụy hiệu, ngoài hai chữ Văn Chính ra, cũng còn một danh sách dài dằng dặc có thể mang theo xuống mồ. Lùi một bước mà nói, làm quan không có tiền đồ thì vẫn có thể lập ngôn truyền đời, lưu danh sử sách. Bởi vậy lão phu mới nói, đám văn quan chúng ta là kẻ có dã tâm lớn nhất, nhưng cũng là kẻ vô dụng nhất. Nhưng mà!”
Nghiêm Tùng đột nhiên khựng lại, thần sắc trở nên trang nghiêm, trầm giọng nói: “Từ khi có Trương Cự Lộc làm tấm gương cho người đọc sách trong thiên hạ suốt hai mươi năm, mọi chuyện đã khác rồi!”
Từ Phượng Niên cười nói: “Vị Tấn Tam Lang thăng tiến như diều gặp gió kia, hiếm khi nói được một câu thật lòng toạc móng heo: ‘Dân vi quý, quân vi khinh’, đây chính là điều Trương Cự Lộc đã dạy cho hắn. Cũng chính câu nói này được Tấn Lan Đình dâng lên Tân đế làm tờ đầu danh trạng, khiến Tiên đế hạ quyết tâm ban chết cho Thủ phụ đại nhân.”
Nghiêm Tùng hận thốt lên: “Cái thằng ranh con khốn kiếp đó, không xứng làm người! Không xứng làm thần tử! Thản Thản Ông đánh hay lắm!”
Từ Phượng Niên ngoài mặt chỉ cười trừ cho qua chuyện, nhưng Lục Thừa Yến bằng trực giác nhạy bén lại nhận ra hắn vừa lộ một tia sát cơ.
