Lý Ngọc Phủ bất đắc dĩ: "Trách ta một là không nên nói dối, hai là đã làm người tốt thì phải làm cho trót, thay cháu trai lão nhân kia 'đổi quẻ' luôn."
Từ Phượng Niên ngẫm nghĩ một lát rồi không nói thêm gì nữa. Hắn không phải tiểu đạo đồng Dư Phúc, tự nhiên hiểu rõ những huyền cơ phức tạp bên trong. Hắn cảm thán: "Xem ra năm xưa lão chưởng giáo Vương Trọng Lâu vớ phải một tiểu sư đệ như vậy, chắc chắn cũng đã chịu đủ khổ sở rồi."
Lý Ngọc Phủ cười mà không đáp.
Từ Phượng Niên khẽ nói: "Linh khí của núi Võ Đang đều bị ta phung phí gần hết rồi, thật có lỗi."
Lý Ngọc Phủ khẽ phất tay áo đạo bào rộng thùng thình, lắc đầu nói: "Xưa nay núi sông, có người ắt linh thiêng."
