Nguyên Bổn Khê nhìn ra bóng chiều bên ngoài đình, mỉm cười nói: "Đám danh thần công khanh thời Vĩnh Huy chi xuân đã định sẵn lưu danh sử xanh, nhưng lứa các ngươi khởi đầu từ niên hiệu Tường Phù, có lẽ lời bình trong sử sách về sau sẽ còn đẹp hơn đám người già kia. Bởi lẽ Vĩnh Huy có một Trương Cự Lộc khiến người đọc sách trong thiên hạ đều lu mờ, còn thế hệ các ngươi thì khác. Trần Vọng bát diện linh lung phò long, Tôn Dần thâm trầm kín đáo đồ long, còn có Tống Khắc Lễ ngươi làm một cô thần khốc liệt, mỗi người đều có phong thái chói lọi riêng."
Tống Khắc Lễ không dám ngẩng đầu nhìn vị Nguyên tiên sinh đã cùng hắn bôn ba khắp đại giang nam bắc suốt năm qua.
Nguyên Bổn Khê khẽ nói: "Các phương thăm dò lôi kéo, ta vẫn luôn bảo ngươi đãi giới nhi cô. Thế nên đêm qua, đồ đệ của Tư Lễ giám chưởng ấn Tống Đường Lộc đã tìm đến, mang cho ngươi một phần khẩu dụ. Ngươi không cần thấy hổ thẹn, nếu ngươi nôn nóng kể ngay cho Nguyên Bổn Khê ta, thế mới là khiến người ta thất vọng."
Tống Khắc Lễ chợt ngẩng phắt đầu lên.
Nguyên Bổn Khê cười nhạt, khẽ nói: "Đến rồi."
