Nghiêm Trì Tập rụt rè đáp: "Tỷ, đệ thật sự không nghĩ xa đến vậy đâu."
Nghiêm Đông Ngô cong ngón tay gõ nhẹ lên trán hắn, mỉm cười: "Đệ đó, đúng là ngốc nhân hữu ngốc phúc."
Nghiêm Trì Tập muốn nói lại thôi. Nghiêm Đông Ngô hiển nhiên đoán được tâm tư của hắn, lắc đầu bảo: "Chuyện trong cung đệ đừng bận tâm. Về đi, ta có linh cảm rằng, mấy gã thanh niên đang ở trong viện kia, sau này sẽ..."Nói đến đây, Hoàng hậu nương nương im lặng, ngẩng đầu nhìn vầng thái dương. Ánh nắng rực rỡ khiến mắt nàng có chút chói.
Nghiêm Trì Tập trở lại sân viện. Dưới tán ngô đồng xanh biếc, đứa bé kia đang lạnh lùng hỏi: "Ngươi theo ai học cờ?"
Phạm Trường Hậu mỉm cười đáp: "Từ năm lên bốn, ta đã học cờ qua cổ phổ và người xưa."
