Có một người đồng hương cùng khoa thi, xuất thân Tam giáp Đồng tiến sĩ, thời trẻ từng có hiềm khích với hắn, nay làm Binh bộ Chủ sự ở Kinh thành, bao năm qua vẫn luôn ngầm gây khó dễ cho hắn. Trước đây, khi quan viên Bộ Binh đến biên thùy quan sát, trong đoàn có đồng liêu của kẻ kia mang theo một phong thư gửi cho Vệ Kính Đường. Trong thư, gã hả hê hỏi: “Mùi vị gió cát Tây Bắc thế nào?”, thậm chí còn cuồng ngôn rằng sẽ khiến hắn uống gió Tây Bắc cả đời ở cái nơi Hoành Thu chó ăn đá gà ăn sỏi này.
Vệ Kính Đường chỉ cười cho qua chuyện. Vị đồng hương đã bám víu được vào Tấn Tam Lang ở Kinh thành kia có lẽ vĩnh viễn không thể hiểu được: cái nơi biên ải sa mạc hoang vu trong mắt gã lại có khí tượng vạn nghìn thế nào, và làm sao có thể khiến một kẻ đọc sách "xếp bút nghiên theo việc binh đao" mà không chút hối hận!Đứng bên cạnh Vệ Kính Đường là một vị võ tướng trẻ tuổi, người đó chính là chủ tướng của hơn một vạn kỵ quân U Châu – Úc Loan Đao.
Trước đó, khi kỵ quân Bắc Mãng thị uy ngoài quan ải, Lưu Ngạn Lãng đã vứt bỏ Ngân Diêu thành, chỉ để lại một đám tàn binh già yếu cùng mười mấy tên quan lại vì không biết hiếu kính cấp trên mà bị bỏ lại chờ chết. Kỵ quân của Úc Loan Đao không vội vã vào thành mà đóng trại ngay bên ngoài. Mãi đến hai ngày trước, khi thấy Hoành Thủy thành không có động tĩnh gì, hắn mới đơn thương độc mã vào thành tìm Vệ Kính Đường. Sau đó, thuộc hạ của Úc Loan Đao tiếp quản kho lương Ngân Diêu thành. Theo lệ, Vệ Kính Đường hoàn toàn có quyền can thiệp, nhưng hắn lại chọn cách mắt nhắm mắt mở cho qua. Khi cấp dưới tỏ vẻ bất bình, Vệ Kính Đường chỉ nói một câu: “Lương thảo Ngân Diêu, Hoành Thủy thành chúng ta không được động vào, dù chỉ lấy một hạt cũng sẽ có người bị cách chức. Nhưng so với việc để đám man di Bắc Mãng cướp lấy làm quân lương nam xâm, thì giao cho những người nguyện ý rút đao chống lại Bắc Mãng, chẳng phải tốt hơn sao?”
Úc Loan Đao tướng mạo anh tuấn phi phàm, bên hông ngoài thanh danh đao gia truyền tuyệt thế “Đại Loan”, còn đeo thêm một thanh Lương đao mới tinh cũng thu hút ánh nhìn không kém. Hắn khẽ hỏi: “Vệ đại nhân, ta vẫn nghĩ mãi không thông. Nhưng ta vẫn muốn thay mặt Bắc Lương nói với ngài một tiếng cảm tạ.”
Vệ Kính Đường trầm mặc không đáp, thần sắc kiên nghị, phóng mắt nhìn về phía sa mạc cát vàng mênh mông vô tận.
