Ngoài đại quân tiên phong do Dương Nguyên Tán tọa trấn đã trường khu nam hạ, hai mươi vạn binh mã còn lại vẫn án binh bất động ngoài Hồ Lô Khẩu. So với những cuộc xâm lược biên ải của các dân tộc du mục trong lịch sử, lần nam hạ Bắc Lương này hiển nhiên bài bản hơn nhiều. Dương Nguyên Tán là chủ soái trên danh nghĩa của đông tuyến Bắc Mãng, nhưng sau khi hắn dẫn binh xuất chinh, soái trướng tưởng chừng như "quần long vô thủ" lại không hề xảy ra chút hỗn loạn nào. Vô số quân lệnh điều binh khiển tướng được ban ra từ đây chuẩn xác đến từng quân, công lao này phải quy về Đổng Trác - người đứng đầu quân chính Nam triều.
Sau khi một bước lên mây trở thành Nam viện đại vương, hắn đã chú trọng cải cách Bộ Binh, đặt thêm chức “Mạc tiền quân cơ lang”, thuận thế đề bạt một lượng lớn người trẻ tuổi đảm nhiệm chức mạc liêu Bộ Binh. Ai nấy đều được ngự ban cẩm y ngọc đai, nên còn có biệt danh là “Mạc tiền cẩm y lang”. Tuy phẩm trật không cao, nhưng có thể nói là vị ti quyền trọng. Chiến lược dụng binh do họ đề ra, chỉ cần thông qua Bộ Binh Tây Kinh xét duyệt, thì đừng nói đến tướng lĩnh quân trấn và chủ nhân các bộ lạc thảo nguyên, ngay cả Trì tiết lệnh các châu cùng các đại tướng như Dương Nguyên Tán, Hồng Kính Nham cũng phải theo lệ mà làm.
Sau khi đại chiến mở màn, những quân cơ lang này đều rời khỏi Bộ Binh theo quân xuất chinh, đa số đều đến đông tuyến. Đổng Trác ban cho họ quyền “tùy nghi hành sự”. Đương nhiên, trên miếu đường Tây Kinh không thể không có tiếng nói phản đối, nhưng một là Đổng béo chẳng thèm bận tâm, còn mặt dày mày dạn lấy thánh chỉ của nữ đế bệ hạ làm lá chắn; hai là những người trẻ tuổi như thể một đêm bước vào trung tâm triều đình kia, đa phần đều thuộc hai họ Gia Luật, Mộ Dung, hoặc là con cháu quý tộc hiển hách vùng Long Quan, những tài năng trẻ xuất chúng đến từ “bảy bắc ba nam” trong Giáp tự thập tính của Bắc Mãng, kém nhất cũng là Ất tự đại tính. Có thể nói, chiêu phá cách đề bạt này của Đổng Trác đã thâu tóm gần như toàn bộ các quý tộc hàng đầu Bắc Mãng. Vì vậy, chút nước bọt ở Tây Kinh, không cần đến Nam viện đại vương “biết làm người” đích thân phản bác, đã sớm chìm nghỉm trong biển nước bọt khác.
Chỉ có điều, Bắc Mãng nhanh chóng nhận ra sự âm hiểm xảo trá của Đổng béo. Những quân cơ lang này được chia thành hai nhóm, một nhóm đến đông tuyến để kìm kẹp đại tướng quân Dương Nguyên Tán, một nhóm khác lại đến tây tuyến của đại tướng quân Liễu Khuê, duy chỉ có trung tuyến của hắn thì không có một mống! Chỉ là đại cục đã định, thêm vào đó chiến sự ở phía bắc Lương Châu chắc chắn sẽ giằng co và đẫm máu nhất, việc kiếm chác quân công ở đó thực sự không dễ dàng. Thế nên, những bậc cha chú, tổ tiên lão gian cự hoạt đứng sau lưng các quân cơ lang kia, cũng đành phải phối hợp ăn ý, bấm bụng mà chấp nhận.Thế nhưng, ngay khi tất cả mọi người đều tưởng rằng chiến dịch Hồ Lô Khẩu ở U Châu chỉ là món nhắm rượu cỏn con bên lề chiến sự Lương Châu, thì Nam viện đại vương Đổng Trác lại bất ngờ đích thân tới đây, xuất hiện giữa đám quân cơ lang. Bên trong quân trướng rộng lớn tựa đại điện, Đổng Trác đứng ở đầu phía bắc chiếc bàn dài. Trên bàn đặt một sa bàn đắp nổi núi non, sông ngòi, thành trì, thu trọn địa thế Hồ Lô Khẩu vào trong tầm mắt. Cuối thời Đại Phong, từng có một kỳ nhân toán học đề xuất "tà diện trọng sai thuật" trong trước tác, về sau lại có thêm "chế đồ lục thể". Trải qua hơn ba trăm năm hoàn thiện, cộng thêm thuyết "hải bạt" do Hoàng Long Sĩ khởi xướng, kỹ nghệ chế tác sa bàn đã đạt tới đỉnh cao. Bởi vậy, độ tinh xảo chuẩn xác của sa bàn ngày nay đủ khiến người xưa phải trợn mắt há hốc mồm kinh ngạc. Trên sa bàn này, hệ thống ấp bảo Hồ Lô Khẩu do một tay Hồng Tân Giáp kiến tạo được thể hiện trực quan nhất. Ba thành, sáu quan, hai trăm trại bảo đều được đánh dấu rõ ràng. Riêng số lượng phong toại lớn hơn rất nhiều nhưng kích thước lại quá nhỏ, nên chỉ những phong toại trọng yếu chiếm giữ hiểm địa mới được cắm cờ hiệu nhỏ dài không quá một tấc để biểu thị.
Nam viện đại vương dáng vẻ phong trần vừa mới dẫn mấy trăm Đổng gia thân kỵ tới nơi, chỉ kịp uống một ngụm trà sữa thô nặng mùi dê để xua bớt hàn khí, liền lệnh cho một gã quân cơ lang trẻ tuổi xuất thân thế tộc Cô Tắc châu bắt đầu trình bày tiến triển chiến sự tại Hồ Lô Khẩu. Y cầm trong tay một cây gậy dài mảnh khảnh làm bằng bích ngọc, đứng giữa đám võ tướng sát khí đằng đằng cũng không hề e sợ, khoanh một vòng lớn trên sa bàn rồi dõng dạc nói: "Bắc Lương trọng dụng Hồng Tân Giáp, tính đến đầu xuân năm nay, Hồ Lô Khẩu U Châu dưới tay kẻ này đã xây dựng được hai trăm mười bốn tòa trại bảo. Việc Ly Dương đại hưng bảo trại bắt đầu từ những năm đầu niên hiệu Vĩnh Huy..."
