Tại Hồ Lô Khẩu, phong toại mọc lên san sát như rừng. Khoảng cách xa nhất giữa hai tòa chưa đến ba mươi dặm, gần nhất chẳng quá ba dặm. Hồng Tân Giáp khi xưa cực kỳ khắt khe và tinh tế trong việc chọn địa thế xây dựng từng tòa phong toại; đứng trên đài quan sát của bất kỳ tòa nào, chắc chắn phải nhìn thấy ít nhất hai tòa lân cận. Trong số vô vàn phong toại nối tiếp nhau tạo thành thế trận "biên phong tương vọng" ấy, phong toại Lộc Vĩ Ba nằm trên một hành lang sa mạc Gobi chỉ là một điểm nhỏ không mấy bắt mắt.
Theo lệ cũ, nơi này biên chế một phong soái, hai phó soái và bốn phong tử. Từ sau khi Bắc Mãng khấu quan, Lộc Vĩ Ba được bổ sung thêm năm phong tử và một con ngựa trạm. Lộc Vĩ Ba nằm ở cánh trái Hồ Lô Khẩu, trực thuộc cụm trại bảo lấy Chung Cổ trại làm trung tâm, vị trí lệch về phía trái và lùi sâu hơn so với Táo Mã trại. Khi đại quân tiên phong Bắc Mãng ồ ạt tràn xuống, dù Chung Cổ trại chưa chịu đợt tấn công quy mô lớn nào của kỵ binh địch, nhưng các phong tử tại Lộc Vĩ Ba đã cảm nhận rõ mùi máu tanh của chiến tranh đang cận kề. Từng tốp du kỵ Bắc Mãng khoác giáp sắt, trùm áo lông bắt đầu xuất hiện lảng vảng thám thính địa hình. Hôm qua, thậm chí có hơn mười gã thám báo Bắc Mãng to gan lớn mật bất ngờ xông thẳng về phía Lộc Vĩ Ba. Khoảng cách đôi bên chưa đầy tám mươi bước, mười mấy sĩ tốt U Châu mắt sáng như sao trong phong toại thậm chí còn nhìn rõ mặt mũi đám man tử phương Bắc. Phong soái Tư Mã Chân Minh giương cung cứng, một mũi tên tiễn ngay tên đi đầu ngã ngựa. Tên thủ lĩnh thám báo Bắc Mãng hiển nhiên kinh hãi, vội thu nhặt xác đồng bọn rồi hậm hực rút lui, trước khi đi còn giơ đao chỉ trỏ về phía Lộc Vĩ Ba đầy vẻ hăm dọa.
Rạng sáng hôm nay, vào lúc hừng đông, Tư Mã Chân Minh – người đích thân phụ trách canh gác nửa đêm về sáng – đứng trên đài cao, ngẩng đầu nhìn chiếc lồng tên Đâu Linh treo trên kiết cao. Là người đứng đầu Lộc Vĩ Ba, hắn khác hẳn đám phong tử một chữ bẻ đôi không biết trong đồn. Tư Mã Chân Minh là một thư sinh có chút tiếng tăm quanh vùng Chung Cổ trại, viết văn thư, phù điệp hay chuyển điệp đều rất đẹp. Hắn lại còn có tài bắn cung xuất sắc, nên mới nhập ngũ chưa đầy nửa năm đã được thăng làm phong soái.
Tư Mã gia vốn là danh gia vọng tộc tại U Châu. Tư Mã Chân Minh tuy chỉ là con thứ do vợ lẽ sinh ra, nhưng vốn dĩ có thể dựa vào bóng mát của gia tộc nhà binh để kiếm một chân trong nha môn quận huyện lân cận, từ lại lên quan cũng chẳng mất mấy năm. Sở dĩ hắn chạy tới Hồ Lô Khẩu hứng gió phơi nắng thế này, hoàn toàn là do một phút bốc đồng. Người đời đều biết, năm xưa bên cạnh Thế tử điện hạ có tám trăm thân vệ gọi là Bạch Mã Nghĩa Tòng, toàn bộ đều cưỡi ngựa lớn Lương Bắc xuất thân từ Tiêm Ly mục trường, đeo đao, mang nỏ, khoác giáp trắng. Nếu là mấy năm trước, Bạch Mã Nghĩa Tòng trong mắt các hào tộc hạng nhất cũng chỉ là thứ "gân gà" vô vị, ở Bắc Lương chỉ có những gia tộc nhà binh hạng ba, hạng bét mới vui vẻ nhét con em mình vào. Nhưng từ khi Từ Phượng Niên êm thấm tập tước "Thế tập võng thay", Bạch Mã Nghĩa Tòng được mở rộng biên chế đôi chút liền trở thành nơi không phải ai muốn vào là vào.
Tư Mã Chân Minh không may bị loại, trong khi một người bạn nối khố thuộc dòng dõi vọng tộc cùng quận lại được chọn. Mùa thu năm ngoái, gã kia hăm hở đến Lương Châu nhậm chức. Nghe đồn mấy tiểu thư khuê các vốn mắt cao hơn đầu trong quận suýt chút nữa đã tự nguyện hiến thân cho tên tiểu tử đó. Tư Mã Chân Minh mừng cho bạn thì ít mà cảm thấy mất mặt thì nhiều, trong cơn nóng giận liền chạy thẳng tới Hồ Lô Khẩu, nơi gần như đã là tuyến biên giới cực Bắc.
