Đội kỵ binh này bắt đầu dần dần tiến sâu hơn, nhưng cũng không dám tới quá gần những phong toại nằm nương tựa vào trại bảo.Thực ra từ hôm qua, bọn họ đã tìm người hỏi dò tường tận về cuộc du liệp này. Biết được chân tướng, bầu nhiệt huyết sôi sục ban đầu cũng nguội lạnh đi nhiều. Hóa ra mấy toán kỵ quân kia tuy giành được chiến công thực sự, nhưng thương vong của mỗi bên đều không nhỏ, nhất là đội nhung binh đã công phá ấp bảo và đoạt được Từ tự kỳ. Sở dĩ nhìn như đại thắng trở về là bởi đám người này căn bản không hề thu nhặt xác đồng đội tử trận, cứ thế mặc kệ phơi thây nơi sa trường. Hơn nữa, đủ loại tin vỉa hè đều nói rằng mấy cái Phong Toại nhìn thì nhỏ như chim sẻ, nhưng đám cung tiễn thủ Phong tử bên trong lại cực kỳ khó xơi, dù có công phá được vào trong thì vẫn phải đánh giáp lá cà, chém giết đến cùng, không chết không thôi.
Đầu hàng ư? Nực cười! Bắc Mãng và Bắc Lương đánh nhau bao năm nay, toàn là ác chiến tử chiến, có ai từng nghe nói đến chuyện chấp nhận đầu hàng? Lại có kẻ nào chịu đầu hàng chứ?!
Tương truyền, ngay cả cựu Nam viện đại vương Hoàng Tống Bộc sau khi tái xuất đã dâng tấu đề nghị trên triều đường, xem liệu có thể chiêu hàng nạp hàng hay không. Lúc đó, đừng nói đến đám Trì Tiết Lệnh đại tướng quân mặt nhăn như ngửi thấy mùi xú uế, mà ngay cả Hoàng đế bệ hạ cũng lập tức sa sầm mặt mày. Cuối cùng vẫn là Thái Bình Lệnh đứng ra giải vây cho Hoàng Tống Bộc, nói rằng chuyện chiêu hàng không cần vội, đợi đánh sập Bắc Lương rồi hãy tính. Thái Bình Lệnh còn hiếm khi nói đùa một câu: “Chỉ cần vó ngựa quân ta giày xéo Bắc Lương Đạo, đến lúc đó dù Hoàng đại nhân có sống chết ngăn cản không chịu nạp hàng, e rằng các Đại Mãng tướng quân và thợ rèn đao ở hậu phương cũng phải cùng nhau phản đối, rằng đừng giết nữa, đao không đủ dùng đâu.”
Một trăm hai mươi kỵ binh rốt cuộc cũng tìm thấy một con mồi tuyệt hảo.
Bàng công tử, con trai của tướng quân Ngõa Trúc quân trấn giơ tay lên, móc trong ngực ra một tấm dương bì đồ. Gã Nam triều tam thế tổ lúc nãy nhiệt tình làm quen với hán tử họ Chủng liền cúi người ghé sát lại xem, kinh ngạc thốt lên: “Bàng Thụy, ngươi được lắm, ngay cả thứ này mà cũng có sao? Hình như ở đông tuyến chúng ta, chỉ có thiên phu trưởng mới đủ tư cách giấu món đồ tốt này trong người thì phải?”
