Chủ tướng sáu trăm kỵ binh Hoành Thủy thành trên đường trở về thực sự không kìm được tò mò, lân la đến bắt chuyện với vị Úc tướng quân trẻ tuổi đầy máu me kia, cẩn thận hỏi một câu: Liệu kỵ quân biên giới Bắc Lương có phải đều sắc bén vô song như U Châu vạn kỵ của Úc Loan Đao hay không? Úc Loan Đao trước tiên lắc đầu. Đầu mục kỵ quân Hoành Thủy thành kia thở phào nhẹ nhõm. Sau đó Úc Loan Đao cười nói, kỵ quân Lương Châu mạnh hơn kỵ quân U Châu rất nhiều. Vị lão kỵ Kế Châu tự nhận sáu trăm kỵ binh dưới trướng mình đều là tinh nhuệ, nghe xong liền chết lặng. Cuối cùng Úc Loan Đao lại bồi thêm: Trong biên quân Bắc Lương bọn họ có một cách nói, tính cả Bắc Mãng, Bắc Lương và Lưỡng Liêu của Ly Dương, toàn bộ thiên hạ có lẽ có hơn một triệu kỵ quân, nhưng kỵ quân dưới gầm trời này suy cho cùng chỉ chia làm ba loại."Bắc Lương thiết kỵ là một loại, kỵ quân còn lại trong thiên hạ là loại thứ hai."
Viên đầu mục kỵ quân Hoành Thủy thành nghe vậy thì thắc mắc tột độ: "Vẫn còn một loại nữa sao?"
Úc Loan Đao cười híp mắt, đáp: "Chính là đội kỵ quân đã dọa cho sáu vạn đại quân của Thái Nam phải quỳ rạp xuống đất ấy. Quân số không nhiều, vỏn vẹn một vạn thôi."
Lão kỵ binh Kế Bắc kia nuốt khan một ngụm nước bọt, chẳng dám tiếp lời.
Úc Loan Đao khẽ thở dài cảm thán: "Kế Châu các ngươi không hiểu, Ly Dương cũng chẳng hiểu, âu cũng là do tổ tiên Triệu gia đã thắp hương cao phù hộ rồi."
