Từ Phượng Niên không nhịn được cười, nói:
“Được rồi, Ly Dương xưa nay vẫn cái đức hạnh ấy. Đừng mong bọn họ dệt hoa trên gấm, chúng ta làm việc gì cũng phải tính đến trường hợp bọn họ sẽ ném đá xuống giếng.”
Trong ánh chiều tà, Úc Loan Đao gật đầu, vẻ mặt đầy phẫn uất và âm trầm.
Đêm muộn hôm đó, Từ Phượng Niên - người vẫn luôn giấu kín thân phận - sau khi nhận được mật báo do Hải Đông Thanh cấp tốc gửi về, liền sai Mê Phụng Tiết đi tìm Úc Loan Đao còn chưa kịp tháo giáp nghỉ ngơi, báo cho hắn một tin: “Ngọa Cung thành đã bị đại quân tiên phong Bắc Mãng công phá chỉ trong một ngày.”
Úc Loan Đao vội vã rảo bước đến thiên viện trong phủ tướng quân Ngân Diêu cũ, nơi Từ Phượng Niên đang tạm trú. Từ Phượng Niên ngồi trên ghế đá, đợi Úc Loan Đao đến gần mới ngẩng đầu nói:
