Đội kỵ binh phi nhanh vào ngôi làng ven sông, đập vào mắt là thi thể dân làng nằm la liệt khắp nơi. Thôn xóm vốn có bốn năm mươi hộ dân nay đã chẳng còn một mống, gà chó cũng không tha. Chỉ có mấy gốc dương liễu cành lá khẳng khiu ngoài đầu thôn, giữa tiết đầu xuân vạn vật sinh sôi này, đang hé lộ vài vệt xanh non lẻ loi.
Trên sân phơi lúa mạch trước một nếp nhà phía bắc thôn trang, bọn họ nhìn thấy thi thể cả nhà năm người già trẻ chết thảm. Hai lão nhân bị chiến đao Bắc Mãng chém chết ngay cửa. Gã hán tử trung niên lẽ ra đang gieo mạ xuân ngoài đồng, chết rồi tay vẫn còn nắm chặt cán cuốc. Đầu lâu con trai hắn lăn lóc ngay trước mắt, thi thể nhỏ bé không đầu kia nằm gần người mẹ hơn. Còn người phụ nữ thì bị lột sạch y phục, sau khi bị kỵ quân Bắc Mãng giày xéo, tứ chi đều bị chặt đứt.
Người thám tử trẻ tuổi nức nở: "Ngũ trưởng không đành lòng, bảo ta mang quân tình về Ngân Diêu thành, rồi nói dối rằng hắn đã tử trận ở nơi xa hơn về phía bắc, bảo ta đừng quản sống chết của ba người bọn họ. Ta không chịu đi, Ngũ trưởng liền hung hăng đạp ta một cước, quát rằng năm người đều chết ở đây thì quân tình tính sao?!"
Trên sân phơi, bốn gã thám tử U Châu, Lương đao khinh nỏ đều bị thu sạch, giáp trụ cũng bị lột đi, chỉ còn lại bốn cái xác lạnh lẽo.
Một người chết dưới chân tường đất, cánh tay cầm đao bị kỵ binh Bắc Mãng chặt đứt, cố ý đặt lên đầu hắn. Hai người chết trên sân phơi. Thi thể Ngũ trưởng thì bị trói vào ghế dài làm bia ngắm bắn, toàn thân chi chít những lỗ máu do tên bắn xuyên qua.
