Kết quả trận đụng độ vốn tưởng sẽ ngang tài ngang sức này, thám tử U Châu chỉ bị thương chín người, mà vết thương đều không đáng ngại. Lúc này, viên tiêu trưởng vạm vỡ không kìm được đưa tay định xoa đầu đứa trẻ, nào ngờ thằng bé đột nhiên ngửa người ra sau, tránh thoát bàn tay kia. Hai chân nó như đóng đinh xuống nền cát vàng, thân hình ngửa ra sau một góc cực lớn, nhìn tưởng sắp ngã mà lại không ngã, khiến đám lính kỵ U Châu gần đó ồ lên tán thưởng.Từ Phượng Niên nhìn đứa trẻ cứ luôn làm bộ làm tịch xỏ hai tay vào ống tay áo, trừng mắt mắng: “Thằng nhãi ranh, bày đặt phong phạm tông sư cái nỗi gì, đứng cho thẳng thớm vào!”
Dư Địa Long cười hì hì, đứng thẳng người dậy, nhờ thế viên tiêu trưởng mới xoa được đầu thằng bé. Vì ngón tay và lòng bàn tay gã đều đầy vết chai sạn, nên dù động tác đã cố gắng nhẹ nhàng hết mức, vẫn khiến tóc tai Dư Địa Long rối bù. Thằng bé lén lút đảo mắt, rồi thở dài thườn thượt đầy vẻ ông cụ non. Sau đó, viên tiêu trưởng ngồi xổm xuống mép nước rửa mặt qua loa, liếc nhìn thằng nhóc bên cạnh đang chổng mông ghé miệng uống nước, mỉm cười đầy thấu hiểu.
Tiểu tử này thật lợi hại, một quyền giáng xuống, không chỉ dễ dàng đấm chết một kỵ binh Bắc Mãng, mà ngay cả con chiến mã cũng bị đè đến mức bốn chân gãy vụn, ngã vật ra đất không dậy nổi. Lại còn có cú quét tay khiến cả người lẫn giáp sắt của địch bị đánh gãy làm đôi. Tiêu trưởng cảm thán trong lòng, rồi quay sang nhẹ giọng nhắc nhở: “Nhóc con, sau này ra chiến trường hàng ngàn kỵ binh chém giết, vẫn phải biết giữ mình một chút. Kỹ thuật kỵ xạ của đám man tử Bắc Mãng không tệ đâu, một khi bị chúng nhắm trúng, tên bắn xối xả từ bốn phương tám hướng sẽ rất phiền phức. Năm xưa lão tiêu trưởng của đội ta cũng có võ nghệ cao cường, nhưng chính vì bị mấy mũi tên bắn trúng sườn, để lại di chứng, nếu không cũng chẳng sớm rời khỏi biên quân như vậy.”
Dư Địa Long cười rạng rỡ gật đầu: “Ta biết tỏng từ lâu rồi, sư phụ từng dạy ta, cái này gọi là ‘song quyền nan địch tứ thủ’, giết vài chục vài trăm tên địch không giống với chiến trận hàng ngàn hàng vạn người. Huynh cứ yên tâm, mắt ta tinh lắm, hơn nữa cho dù sau lưng không mọc mắt, nếu thật sự có kẻ đánh lén, ta vẫn cảm nhận được thứ gọi là sát cơ. Vả lại, sư phụ cũng bảo rồi, ở Bắc Lương chúng ta, ra trận giết địch, chỉ cần là hãm trận thì cứ việc xông lên phía trước, những cái khác không dám nói, nhưng sau lưng thì không cần lo, nếu thật sự có nguy hiểm, tự nhiên sẽ có bào trạch giúp mình cản lại.”
Viên tiêu trưởng hỏi lại: “Đại tướng quân thật sự nói như vậy sao?”
