Lý Lạc cúi đầu nhìn đôi tay mình, đôi tay ấy trông vô cùng non nớt, đồng thời còn toát ra một cảm giác cực kỳ yếu ớt, cảm giác này, hắn đã quên lãng từ rất lâu lắm rồi.
Hắn chậm rãi ngẩng đầu, đập vào mắt là rất nhiều gương mặt thiếu nam thiếu nữ vô cùng trẻ trung.
Trên người bọn họ đều mặc trang phục giống nhau, đó là... viện phục của Nam Phong Học Phủ.
Nơi đây là... Nam Phong Học Phủ!
Trong lòng Lý Lạc dấy lên sóng lớn, ánh mắt hắn bất giác nhìn về phía đám đông. Ở vị trí hàng đầu, có một bóng hình thanh tú, mảnh mai, nàng mặc bộ viện phục vừa vặn, ôm lấy thân hình yểu điệu, tinh tế đã bắt đầu trổ mã. Dưới chân váy là đôi chân thon dài, thẳng tắp, nhưng điều thu hút ánh nhìn nhất chính là đôi chân vốn đã thon thả ấy lại được bao bọc bởi một lớp tất lụa trắng muốt, bóng loáng. Ánh nắng ấm áp chiếu lên, phản chiếu thứ ánh sáng lấp lánh khiến tim người ta đập loạn nhịp.
