Lĩnh ngộ của ngươi trên con đường ý cảnh hiện đã vượt qua phần lớn Thiên Nhân Ẩn Diệu Cảnh. Đợi ngươi lĩnh ngộ chân ý, lại trải qua tâm ma ảo cảnh, thiên nhân quan ải, vấn đạo đạo tâm, thì những kẻ trên Thiên Nhân bảng kia cũng phải nhường chỗ cho ngươi. Hơn nữa ngươi còn tu hành trấn thế pháp, đợi... đến lúc đó thì có gì mà không xứng, dù là đương kim Đế tử... hắc hắc.”
“Tiếc thật, lần này vẫn để tên tiểu tử kia chiếm hời. Nhưng ngươi đã để ý hắn rồi thì bổn tổ cũng không nói gì nữa. Lĩnh ngộ ý cảnh của ngươi đã đạt đến chỗ huyền diệu. Nếu không phải bị cảnh giới hạn chế, dùng linh tính đối địch thì đừng nói là tên tiểu tử kia, cho dù là tiểu tu sĩ Ẩn Diệu Cảnh đích thân tới, cũng chỉ có nước bị hành hạ thôi.
Rốt cuộc vẫn là linh tính bị hạn chế, dù căn cơ của ngươi đặc biệt, lại qua bí pháp tôi luyện đặc chế của bổn tổ, thì chung quy cũng chỉ ngang với thần hồn của Thiên Nhân bình thường, không đủ để so tài với hoàn mỹ đạo cơ của tên tiểu tử kia.
May mà có trấn thế pháp, nên cuộc giao đấu ở tầng thần hồn mới ngang tài ngang sức. Cũng xem như tên tiểu tử kia gặp may, nếu không phải ngươi muốn cầu chân ý, dùng trấn thế chân ý để đăng lâm Thiên Quan thì... ai, không nói nữa, tiểu Như Nguyệt, ngươi cho chút phản ứng đi chứ.”
“Nếu không phải bổn tổ hết lòng chỉ dẫn, trấn thế pháp của ngươi đâu có dễ tu hành như vậy.”
