Nhờ thuật châm cứu của Thẩm thần y, dư độc trong cơ thể Thất gia đã được trừ sạch.
Thất gia uống viên đan dược Thẩm thần y để lại, chẳng mấy chốc đã có thể tự vận công điều tức, tình trạng cơ thể cũng tốt lên trông thấy.
Thôi Minh Tước tiễn Thẩm thần y đi rồi, trong phòng chỉ còn lại một mình Vong Xuyên.
Sắc mặt Thất gia vẫn còn hơi tái nhợt, nhưng tinh thần đã tốt hơn rất nhiều, ánh mắt vốn đục ngầu đã khôi phục vài phần sắc bén, dường như lại trở thành vị kiêu hùng từng chém đầu võ giả ngũ phẩm năm nào.
“Vong Xuyên.”
