"Ừm."
Trần Phàm đứng trên tường thành, nhìn cảnh tượng bên dưới rồi khẽ gật đầu. Hắn không nói thêm gì, nhường lại không gian riêng cho hai người họ, còn mình thì đi ngủ tiếp.
Cả đêm nay hắn đã mất ngủ rồi.
Cứ nơm nớp lo Tề Nguyệt bỏ mạng.
Hại hắn chốc chốc lại phải chạy ra ngó một cái, sắp suy nhược thần kinh đến nơi.
