“Thế chẳng phải sao? Theo ta quan sát nhiều ngày nay, Âu Dương Lương Hàn này làm việc tuy quang minh chính đại, thích đi con đường đường hoàng, nhưng lại có những chiêu thức bất ngờ, diệu kế không ngừng, tuyệt đối không phải loại nho sinh hủ bại.”
“Làm việc như thế, làm người cũng như thế.” Nàng ta lắc đầu thở dài: “Ôi, chính loại nam tử vừa nghiêm chỉnh lại vừa không đứng đắn này mới là phiền phức nhất, có thể khiến trái tim Thập Thất Nương vướng bận đến thế.”
“Cũng có lý…” Tạ Lệnh Khương vừa nghe vừa gật đầu, sau đó, nàng đột nhiên cau mày, lạ lùng hỏi:
“Sao cô cô lại hiểu đại sư huynh đến vậy?”
Tạ Tuyết Nga gõ nhẹ lên trán tiểu mỹ nhân mặc yếm trước mặt, cười mắng:
