"Tiểu cô thật hết nói nổi!"
Tạ Lệnh Khương lườm quý phụ nhân bộ dao đang cười tủm tỉm một cái thật mạnh, hừ lạnh rồi quay đầu đi, không thèm để ý đến nàng ta nữa.
Chỉ là nàng vẫn ngẩng cao cằm, một mình hậm hực một lúc, không quay đầu lại mà buông một câu phản bác:
"Đại sư huynh cũng không phải gối thêu hoa." Nàng còn cố ý nhấn mạnh.
Tạ Tuyết Nga mỉm cười duyên dáng.
