“Hửm...” Thể thơ này thật lạ, không theo niêm luật cổ thể, nhưng lại vô cùng dễ thuộc.
Nàng biết, đây chắc chắn chỉ là những câu thơ chưa trọn vẹn, nhưng lại được hắn tùy tay viết ra, như thể vào một khoảnh khắc nào đó nảy sinh nỗi sầu tương tư, liền tiện tay ghi lại trên dù, phóng khoáng không chút e dè.
Tài tình và cách bỏ lửng thế này, quả thực khiến lòng người ngứa ngáy.
Sau khi nhẩm đi nhẩm lại hơn mười lần, Ly Khỏa Nhi chợt dậm chân.
Ngươi viết hay như vậy làm gì, không lo làm chuyện đứng đắn, sao lại đem hết tài hoa tâm tư đặt vào mấy vần thơ tình trêu ghẹo nữ tử thế này, chẳng lẽ cứ thế mà tương tư ta sao?
