Đất trời phương Nam, thiên cơ bỗng nhiên sụp đổ, vô số nhân quả trở nên rõ ràng, lại có thêm nhiều nhân quả mới hình thành, trong mắt tiên nhân, đất trời vẫn là một mảnh hỗn độn.
Lúc này, Lý Trị đã quyết tâm, bèn ngẩng đầu nhìn về phương Bắc, không rõ đang suy nghĩ điều gì.
Tây Tấn Vương cung.
Lúc này, đông ý đã đậm, trong tuyết có mấy gốc mai nở rộ như máu.
Nguyên Phi ngồi trong Xuân Hoa các, không hiểu vì sao, bỗng cảm thấy luyến tiếc khôn nguôi với mọi thứ xung quanh, với thế giới này, và với một người nào đó.
