Những ngày đêm gian nan vừa trôi qua, hóa ra không hề tồn tại? Hay thực ra đã xảy ra, chỉ là khi ta tỉnh lại, vừa đúng vào buổi chiều hôm đó?
Sở Vương nhìn ra ngoài cửa sổ, vẫn là ánh nắng ấy, vẫn là dải gấm bị gió thổi lay động còn chưa kịp trở về vị trí cũ, khoảnh khắc đó khiến hắn hiểu ra, đây vẫn là ngày hôm ấy.
Mấy ngày đêm vừa trải qua, tựa như một giấc mộng hoàng lương, chỉ là sau khi tỉnh mộng không chỉ thân thể vẫn ở thế giới cũ, mà ngay cả thời gian cũng không hề thay đổi.
Sở Vương cũng có Túc Tuệ, lập tức hiểu ra, đây hẳn là thần thông của tiểu hòa thượng. Thần thông này lại có thể khiến người ta bất tri bất giác nhập mộng, trải qua sinh tử luân hồi trong mộng, mà thời gian lại không hề trôi đi, thật là đáng sợ.
Hắn bỗng dâng lên nỗi kinh hãi tột độ, nếu ta rơi vào tay tiểu hòa thượng, e rằng sẽ không có mảy may sức phản kháng. Hơn nữa, tiểu hòa thượng này chưa bao giờ nói rằng những lời gã nói nhất định là thật.
