Lư Thăng Tượng đặt vốc đất trong tay xuống đất, sau khi cười xong, vẻ mặt lại trở nên ngưng trọng: "Chưa đánh trận nào đã nghĩ đến chuyện ăn mừng lĩnh thưởng, chia chác quân công, ta không biết sự tự phụ của bọn họ từ đâu mà có."
Vị tiểu tướng có tướng mạo đôn hậu, chất phác đứng bên cạnh Lư thị lang, cất tiếng cười nói: "Nhân đồ đã chết, nhưng triều đình vẫn còn Cố Kiếm Đường, vị danh tướng cuối cùng trong xuân thu tứ đại danh tướng, lại có Trần Chi Báo và người tài năng binh pháp như tướng quân, sao có thể không tự tin cho được? Hơn nữa, mấy vị phiên vương đều đang trên đường dẹp loạn, Quảng Lăng đạo vốn đã có Triệu Nghị nắm giữ hùng binh trấn áp tình hình, nếu không phải mạt tướng quen thuộc với thực lực của đám tinh nhuệ Quảng Lăng thì cũng đã nghĩ như vậy rồi."
Lư Thăng Tượng chỉ cười, không đáp, vươn tay vỗ vỗ mặt đất, cảm khái nói: "Sóng lớn bắt đầu từ gợn nước lăn tăn, gió lộng nổi lên từ ngọn cỏ thanh bình. Kinh Trập vừa qua, trăm loài sâu bọ kéo ra, nghe gió mà động."
Quách Đông Hán hít một hơi làn gió mát lướt qua mặt, hì hì cười nói: "Mạt tướng ngửi thấy mùi máu tanh rồi."
Lư Thăng Tượng đứng dậy, dường như muốn trút hết nỗi uất ức phẫn nộ trong lòng, miễn cưỡng cười nói: "Dương Thận Hạnh và bọn họ đều cho rằng ngắn thì ba tháng, dài thì nửa năm, chỉ cần đạp nhẹ một cước là có thể nghiền nát con sâu trăm chân chết không đơ Tây Sở này vào giữa hè thu. Bây giờ bất kể ta khuyên can thế nào, bọn họ cũng không thèm nghe, chi bằng cứ để bọn họ xông lên tát cho Tào Trường Khanh vài cái, bị đánh đau rồi mới hiểu ai mới là người thực sự có thể chỉ huy cuộc chiến trường kỳ này. Nhưng làm vậy cũng có cái hại, trong nửa năm ta không làm nên trò trống gì, chắc chắn sẽ bị đám ngôn quan ở kinh thành sủa như chó, nói không chừng còn có kẻ bề tôi cương trực dùng cái chết để hắt nước bẩn lên người ta. Năm đó ta đã tận mắt chứng kiến cảnh ngộ của Từ Hiểu, nên lần này cũng có chút chuẩn bị. Mấu chốt là xem hoàng đế bệ hạ có đủ kiên nhẫn hay không. Nếu vận rủi, ngươi có thể cuốn gói chuẩn bị cùng ta đến Lưỡng Liêu lấy công chuộc tội. Nhưng nếu vận may, với quân công mà ngươi giành được lúc đó, chỉ cần Lư gia khinh kỵ của ta được mặc sức tung hoành, thế nào cũng có thể giúp ngươi ngồi lên chức tướng quân thực quyền chính tam phẩm."
