Dương Quang Đẩu thổi râu trừng mắt, do dự một lát rồi cười lạnh nói: “Tiểu tử ngươi có khí phách đấy! Vậy thì đừng nói nhảm nữa, cút đi. Lễ phòng của Lưu Châu chúng ta là nha môn lớn quan trọng hàng đầu, phụ trách khuyến học giáo hóa, bản quan đoán chừng đám lưu dân kia đều thích nghe Úy Đồng Hà, Úy đại công tử nhà ngươi dạy Mông học, nói không chừng sang năm sẽ cho ra cả một rổ trạng nguyên tài năng đấy.”
Úy Đồng Hà bị châm chọc như vậy, nước mắt bỗng tuôn như mưa. Gia gia của hắn là Úy Thiết Sơn, một lão tướng công thần đã từ chức vị cao như kỵ quân phó thống lĩnh lui về, huống hồ cũng mới cởi bỏ giáp trụ được vài năm. Hơn nữa, Hà Trọng Hốt, người tiếp quản vị trí của Úy Thiết Sơn, vẫn luôn xem Úy Thiết Sơn như huynh trưởng, vô cùng kính trọng. Phụ thân của Úy Đồng Hà là Úy Kim Thủy cũng đã làm đến chính tứ phẩm võ tướng biên quân, được Hà Trọng Hốt cực kỳ tin cậy. Úy Đồng Hà khác với nhiều con cháu tướng lĩnh chỉ biết hưởng thụ trên công lao của tổ tiên, hắn không thích binh đao mà thích đọc sách, lại còn đầy nhiệt huyết. Nghe nói Lưu Châu mới thành lập thuộc Bắc Lương Đạo đang rất cần quan viên, hắn gần như đã giấu gia tộc để chạy đến vùng đất của lưu dân này, hơn nữa còn không để đồng liêu biết thân phận của mình, mãi đến đêm nay bị thứ sử đại nhân vạch trần, những quan viên trong phòng mới kinh ngạc không thôi. Có điều, tính tình Úy Đồng Hà ôn hòa mềm yếu, quả thật không giống các bậc trưởng bối trong nhà. Nếu là Úy Thiết Sơn bị lão Lương vương quở trách như vậy, dù không dám mắng lại cũng sẽ im lặng không nói một lời, chứ tuyệt đối không tủi thân đến mức nước mắt giàn giụa.
Úy Đồng Hà không còn đường lui, chỉ đành đến lễ phòng, cái thanh thủy nha môn chỉ có vài ba người làm tạp vụ, nâng tay lau nước mắt, vẫn không quên chắp tay vái chào mọi người trong phòng để từ biệt. Ngay khi hắn cúi đầu định bước ra khỏi nha môn, một người đứng ở cửa đã giữ vai hắn lại. Úy Đồng Hà ngẩng đầu, thấy một gương mặt xa lạ với nụ cười hiền hòa. Vị khách không mời mà đến này khẽ cười nói: "Thứ sử đại nhân đây là phép khích tướng, sao ngươi lại không nhận ra? Úy Đồng Hà, ngươi không biết gia gia ngươi và Dương thứ sử là bạn rượu nhiều năm sao? Lẽ nào hắn thật sự nỡ lòng đẩy ngươi đến lễ phòng ư? Nếu thật sự dám làm vậy, thứ sử đại nhân quay về chẳng phải sẽ bị gia gia ngươi đuổi đánh sao?"
Úy Đồng Hà sửng sốt, mơ hồ hỏi: "Ngươi là ai?"
Dương Quang Đẩu bị vạch trần, bực bội lườm một cái rồi nói: "Tên ngốc này, thấy vương gia mà còn không quỳ xuống?!"
