Cuối năm Tường Phù nguyên niên, tuyết đầu mùa chợt giáng. Đã không rơi thì thôi, một khi đã rơi liền là một trận tuyết lớn tựa lông ngỗng. Chỉ là so với mọi năm, nghe nói mấy chốn thưởng tuyết đẹp đẽ trong ngoài Thái An thành năm nay, du khách vắng đi bảy tám phần. Nghĩ lại, chuyện này e rằng sẽ khiến những lão ông lão ẩu bán rượu ở mấy sạp hàng lẻ tẻ thất thu không ít bạc vụn.
Trong kinh thành có vô số Trương phủ, nhưng có một tòa phủ đệ chắc chắn là độc nhất vô nhị. Dù là quan viên địa phương vào kinh hay sĩ tử xứ khác du học, chỉ cần buột miệng hỏi bách tính kinh thành xem Trương phủ ở đâu, người được hỏi chắc chắn sẽ chẳng buồn thắc mắc là phủ của vị Trương đại nhân nào, mà sẽ lập tức chỉ đường ngay tắp lự.
Dẫu cho tuyết lớn đầy trời, tuyết đọng trên ngự đạo dày đến mức quét mãi không sạch, nhưng triều hội vẫn diễn ra như thường. Huống hồ đây lại là thời khắc nhạy cảm Thái tử điện hạ giám quốc, quan viên nào ăn gan hùm mật báo mà dám đến muộn?
Thế nhưng trên miếu đường hôm nay lại vắng mặt một người. Thiếu hắn, khiến tất cả mọi người trong lúc kinh hãi đều trở nên tâm thần bất định, thậm chí ngay cả Thái tử điện hạ đang giám quốc cũng thoáng lộ vẻ thất thần rõ rệt.
Người phá lệ lần đầu tiên vắng mặt tại triều hội này không hề cáo giả, dường như đang muốn nói với vị trữ quân giám quốc cùng mãn triều văn võ một đạo lý đơn giản: Ta không đến, chính là không đến.
