Tương truyền từng có vị cao nhân đắc đạo vô danh đến Trảm Ma Đài vấn đạo Tề Huyền Trinh, dùng "gậy ông đập lưng ông" mà hỏi Tề Huyền Trinh tự xử trí thế nào. Nghe đồn Tề đại chân nhân chỉ cười đáp: "Thì cứ để bần đạo đang khoanh chân ngồi đây duỗi cái chân ra một chút là được."
Quả không hổ là Lữ Tổ chuyển thế, người từng qua thiên môn mà không vào.
Mà Tề Huyền Trinh cũng từng để lại một câu sấm ngữ cổ quái đầy vẻ mơ hồ: "Lục Địa Thần Tiên có phân biệt sinh tử, nhưng không phân chia cao thấp."
Bất kể đến lúc đó Hoàng Thanh đứng hay ngồi, chỉ cần hắn thành tựu cảnh giới Kiếm Tiên có thể lấy sức mạnh trời đất làm của riêng, cộng thêm việc không nằm trong Tam Giáo, thì hắn đã có tư cách được xưng là vô địch.
Hoàng Thanh mở mắt nhìn thiếu niên đang nằm rạp trên mặt đất, ánh mắt thoáng chút thương cảm, vừa tiếc nuối cho thiên phú của y, lại vừa có vài phần tự giễu đầy thâm ý. Thái Bình Lệnh từng nói: "Nơi rắn độc lui tới ắt có thảo dược giải độc". Đây chính là thiên lý tương khắc của vạn vật thế gian. Lưới trời lồng lộng, càng là cá chép hóa rồng thì càng khó thoát kiếp nạn. Trăm năm trước Lưu Tùng Đào vô địch thiên hạ, vì một đạo nhân du phương vô danh mà phải phong sơn. Kiếm đạo của Lý Thuần Cương được xưng tụng ngang vai với trời, muốn khai thiên...Mở cửa liền là khai thiên môn, cũng giống như bị Vương Tiên Chi khắc chế. Cuối cùng Vương Tiên Chi lại chết trong tay Từ Phượng Niên. Vậy thì khi bản thân hắn lấy thân phận võ phu nằm ngoài Tam giáo bước qua ngưỡng cửa Lục Địa thần tiên, ai sẽ là kẻ túc địch trong định mệnh đây?
