Nói xong, Tống Động Minh liền chậm rãi rời đi.
Bành Hạc Niên cố ý không nhìn gương mặt già nua đang đỏ bừng lên của Mễ Quỳnh, lão bẻ ngón tay, như đang lẩm bẩm một mình: "'Từ Phượng Niên đúng là một tên khốn nạn'... Ơ? Không đúng rồi, lão Mễ, ngươi tính sai rồi, là chín chữ, đâu phải tám chữ như ngươi nói."
Mễ Quỳnh cẩn thận thu lại chiếc cổ nghiễn, lườm nguýt nói: "'Mễ Quỳnh đúng là một tên khốn nạn', được chưa? Vừa tròn tám chữ!"
Bành Hạc Niên cười phá lên: "Được chứ, sao lại không được! Chẳng phải mấy ngày nữa là đến đại thọ ngươi rồi sao, ta sẽ viết tặng ngươi một bức chữ, thế nào?"
Mễ Quỳnh chẳng thèm giữ thể diện, thẹn quá hóa giận quát: "Viết cái búa nhà ngươi!"
