Theo di nguyện, tro cốt Lý Nghĩa Sơn đã được rải xuống vùng đất cát vàng nơi biên ải Tây Bắc. Vốn dĩ sư phụ không muốn lưu lại nấm mồ nào, nhưng Từ Phượng Niên vẫn tự ý lập y quan trủng. Có điều, hắn không khắc mộ chí minh, cũng giống như rừng bia sau núi Thanh Lương, chỉ khắc tên họ cùng ngày tháng sinh tử. Hắn tin rằng linh hồn sư phụ trên trời có linh thiêng cũng sẽ không trách cứ chuyện này.
Từ Phượng Niên cảm nhận được Hoàng Long Sĩ đã chết. Đó chỉ là một loại cảm giác kỳ diệu, nhưng hắn lại tin chắc không nghi ngờ.
Xuân Thu tam đại ma đầu: Nhân miêu Hàn Sinh Tuyên chết dưới tay hắn; Nhân đồ Từ Hiểu đã đi rồi; Hoàng Long Sĩ - kẻ dùng ba tấc lưỡi làm loạn Xuân Thu - nay cũng đã ra đi. Cả ba người đều không còn tại thế.
Xuân Thu Thập Tam Giáp, một mình Hoàng Long Sĩ độc chiếm ba giáp. Lão tự xưng mười chín đạo bàn cờ đệ nhất, thảo thư đệ nhất, âm dương sấm vĩ đệ nhất, nên chiếm giữ Kỳ Giáp, Thư Giáp và Toán Giáp.
Kiếm Giáp Lý Thuần Cương đã mất.
