TRUYỆN FULL

[Dịch] Tuyết Trung Hãn Đao Hành

Chương 1705: Tây Thục Nam Chiếu, đông tây nam bắc (2)

Điển Hùng Súc có mái tóc rối bù như bờm sư tử, nghiến răng nói đầy căm phẫn: "Theo điệp báo của Triệu Câu cung cấp cho bọn ta, tên dư nghiệt Tây Thục họ Tô kia dạo này đang trốn trong cái trại phía trước. Để lão tử bắt được nó, nhất định phải lột da rút gân thằng nhãi này, cho nó khỏi mơ mộng phục quốc xưng đế."

Lúc Điển Hùng Súc lớn tiếng lẩm bẩm một mình, bốn phía vẫn không một ai đáp lời xen vào, càng làm nổi bật cái giọng oang oang của một trong Bắc Lương tứ nha năm xưa. Chuyến "du lịch" này, Vi Phủ Thành, tức Vi phu tử, phải ở lại Tây Thục đạo chủ trì đại cục, Xa Dã, tên tiểu Bắc Man tử kia cũng ở lại trong đất Thục hưởng phúc, chỉ có lão Điển ta là khổ nhất. Rõ ràng có người để giết mà vẫn phải ngoan ngoãn nhịn không ra tay, chẳng khác nào có tiểu nương tử lột sạch quần áo nằm trên giường uốn éo mà lại không được xơi? Trên đường hành quân lại không được đụng tới một giọt rượu, tìm một nữ tử da mịn thịt mềm để giải tỏa thì càng đừng mơ tưởng. Điển Hùng Súc sắp uất đến mức nội thương rồi, thế nhưng dù hắn là tòng nhị phẩm võ tướng có binh quyền mạnh nhất Tây Thục hiện nay, dù là "phù long chi thần" cùng tân Thục vương rời Lương vào Thục, cũng không dám trái quân lệnh.

Ngay lúc này, hai gã trinh sát không tuần tra theo hướng Miêu trại áp giải một cặp thiếu niên thiếu nữ trở về, Điển Hùng Súc trợn trừng mắt: "Mẹ kiếp, đôi trẻ này từ đâu ra, cũng quá không biết sống chết rồi, chốn Man Miêu này mà người thường cũng dám tùy tiện xông vào sao?". Tuy Điển Hùng Súc vẫn thường bị Vi phu tử trêu chọc là hồi nhỏ bị ngựa đá trúng đầu, nhưng tất nhiên hắn không ngốc thật. Hắn đánh giá thêm vài lần, liền nhận ra sự bất thường của hai đứa trẻ này. Thiếu niên đầu trọc khoác cà sa, rõ ràng là một tăng nhân đến từ Trung Nguyên. Về kiểu dáng cà sa, Điển Hùng Súc không rõ lắm, trông tuy rách nát nhưng lại toát ra khí độ của cao tăng đại tự. Còn thiếu nữ thì thanh tú, da hơi sạm đen vì gió sương nhưng đôi mắt lại trong trẻo sáng ngời. Tuy Điển Hùng Súc hiếu võ hiếu sát, nhưng hắn chưa từng là một võ tướng có tiếng xấu. Những năm tháng ở Bắc Lương, chưa từng có chuyện hắn ức hiếp nam nữ. Việc hắn hung ác tàn bạo với quân man di Bắc Mãng ra sao cũng không hề ảnh hưởng đến danh tiếng cực tốt của hắn trong biên quân. Thực tế, dưới trướng Trần Chi Báo cũng không thể xuất hiện loại ma đầu vô pháp vô thiên như Lộc Cầu Nhi, bởi đã sớm bị Tiểu nhân đồ dùng quân pháp xử tử rồi. Nói thì nói vậy, Điển Hùng Súc không gây họa cho bách tính không có nghĩa hắn là kẻ dễ chung đụng. Đặc biệt là ở nơi hẻo lánh thế này lại gặp phải một cặp nhân vật kỳ quái, hắn bước một bước dài, vừa định trầm giọng hỏi chuyện thì nam tử anh tuấn trầm mặc bên cạnh cũng bước ra một bước, Điển Hùng Súc liền ngậm miệng lại ngay.

Nam tử nhìn cặp thiếu niên thiếu nữ chưa từng gặp mặt nhưng lại biết rõ gốc gác này, vẻ mặt không chút biểu cảm.

Tiểu hòa thượng tục danh Ngô Nam Bắc, là tăng nhân giảng pháp nhỏ tuổi nhất nhưng bối phận lại cao của Lưỡng Thiền Tự. Sư phụ hắn chính là vị Bạch Y tăng nhân tương truyền ăn thịt có thể trường sinh, sư phụ của sư phụ hắn lại là Long Thụ hòa thượng, trụ trì Lưỡng Thiền Tự danh trấn thiên hạ. Còn về tiểu nha đầu này, tên Lý Đông Tây, chính là nữ nhi của Lý Đương Tâm. Nữ nhi của hoàng đế trong thiên hạ còn có thể tìm được vài người, chứ nữ nhi của hòa thượng trụ trì thì quả thực không tìm ra được người thứ hai.

Chương này chỉ có thể đọc trên ứng dụng di động

Để có trải nghiệm đọc truyện tốt nhất, vui lòng tải xuống ứng dụng của chúng tôi để tiếp tục đọc chương này cùng với nhiều tính năng độc quyền khác.

Tải ứng dụng ngay

Tải xuống trênApp Store
Tải xuống trênGoogle Play

* Ứng dụng miễn phí, không chứa quảng cáo

QR code

Quét mã QR để tải xuống ứng dụng

Trải nghiệm đọc truyện tốt nhất