Nghiêm gia lão gia chủ cười lớn, xoa đầu đứa trẻ, không đáp lời mà chỉ quay đầu nhìn đỉnh núi mây mù lượn lờ, khẽ khàng ngâm nga: "Chẳng dám nói lớn tiếng, sợ kinh người trên trời."
Đứa trẻ không nhận được câu trả lời bèn nũng nịu quấn lấy không buông, lão nhân đành nói: "Kẻ đọc sách chúng ta đều phải tuân thủ lời thánh nhân, không bàn chuyện quái lực loạn thần. Tuy nhiên, thái gia gia vẫn có thể nói chuyện ngoài lề với tiểu oa nhi nhà ngươi. Thái gia gia đây ấy à, kỳ thực thời trẻ cũng từng mượn cớ mang sách đi du học để lén lút làm chuyện thanh sam trượng kiếm, lên núi tìm tiên. Có lẽ do không có cơ duyên nên chưa từng gặp được những cao nhân hạc phát đồng nhan trong mắt người đời. Chỉ là đến tuổi trung niên, ta từng cùng nhiều người đến Thiên Sư Phủ ở Long Hổ sơn, có duyên gặp mặt lão thiên sư bối phận đó một lần, nhưng cũng chưa từng có cơ hội trò chuyện sâu sắc, dù sao lúc ấy chức quan của thái gia gia còn thấp, chỉ được ngồi ghế chót mà thôi. Lúc đó trong lòng chỉ cảm thấy làm quan chẳng bằng tu đạo. Người đọc sách trong thiên hạ nhiều biết bao, sinh phong Thái phó, tử thụy Văn Chính khó biết nhường nào. Còn người tu đạo trong thiên hạ lại không nhiều, muốn làm một vũ y khanh tướng mang hàm nhất phẩm cũng tương đối dễ dàng hơn."
Đứa trẻ thất vọng tràn trề: "Thái gia gia, vậy chúng ta ngàn dặm xa xôi đến Võ Đang sơn làm gì ạ? Cha con bảo ngồi xe xóc nảy đến mức xương cốt muốn rã ra rồi."
Một vị nho sĩ trẻ tuổi đứng gần đó lập tức đỏ mặt tía tai.Lão nhân vuốt chòm râu bạc trắng, mỉm cười nói:
"Thái gia gia chưa từng gặp thần tiên, nhưng khi còn trấn nhậm một phương, từng gặp một vị đạo sĩ trạc tuổi đi ngang qua địa phận, hai bên trò chuyện vô cùng tâm đắc. Vị đạo nhân ấy đã truyền cho ta một bộ thuật dưỡng sinh, thái gia gia sống được đến tuổi này, đều nhờ ân huệ của người đó. Dù đã qua bao nhiêu năm, ta vẫn nhớ rõ dáng vẻ của y: thân hình cao lớn, nhân nghĩa lại hào sảng, mang cốt cách của du sĩ cổ xưa, so với những vị quý nhân áo vàng áo tím ở Thiên Sư phủ thì quả thực chẳng có chút giá nào."
