TRUYỆN FULL

[Dịch] Tuyết Trung Hãn Đao Hành

Chương 1857: Phú quý hoàn hương (2)

Trong đoàn quan chính, mấy vị lão nhân từng nếm trải đủ sự hiểm ác của chốn hoạn hải vội vàng dừng chân tại một dịch trạm biên giới. Bọn họ chong đèn bàn tính suốt đêm cũng không thể nghĩ ra được kế sách vẹn toàn. Ngược lại, Cao Đình Thụ tuổi trẻ khí thịnh lại tỏ ra không mấy bận tâm, hắn không chỉ đề nghị thẳng tiến U Châu Hô Lô Khẩu, mà còn muốn đến tận Hổ Đầu thành - hùng quan số một Tây Bắc ở Lương Châu để mở mang tầm mắt. Lời này dọa cho các lão nhân vốn đã sợ cái lạnh phương Bắc đến mức môi tím tái lại càng thêm run rẩy. Nếu không phải vì vị Bảng nhãn lang này may mắn để lại ấn tượng không tồi trong lòng Cố Kiếm Đường và Lô Thượng Thư, thì cứ đợi sau khi về Kinh mà mài mòn đũng quần trên ghế lạnh của nha môn Bộ Binh đi thôi.

So với một Cao Đình Thụ "nghé con không sợ cọp", tiểu quốc cữu gia Nghiêm Trì Tập, người trên đường đi luôn ôn hòa lễ độ, đối đãi với mọi người đầy thiện ý, trong mắt những lão hồ ly chốn quan trường kia quả thực đáng mến hơn nhiều. Tại dịch trạm, sau một đêm trằn trọc không biết đã khêu bao nhiêu lần tim đèn, cuối cùng cũng là Nghiêm Trì Tập đưa ra một chủ ý, rất nhanh khiến các lão nhân càng nghĩ càng thấy "hợp tình hợp cảnh". Quốc cữu gia đề nghị không đi U Châu, cũng không đi tuyến bắc Lương Châu, mà đi thẳng đến Bắc Lương vương phủ, lên Thanh Lương sơn. Lang trung Lương Thạch Hộc, người chủ trì công việc cụ thể của Chức Phương Thanh Lại ty, vuốt vuốt chòm râu, trong lòng đại định, nheo mắt cười nói một chữ: "Thiện."

Lương đại nhân càng nhìn vị Quốc cữu gia trẻ tuổi này lại càng thấy thuận mắt. Đến Thanh Lương sơn danh tiếng lẫy lừng thiên hạ đó thật là ý hay! Bắc Lương vương dù có kiêu ngạo khó thuần đến đâu, cho dù khi xưa ngay cả thánh chỉ cũng dám xuất binh kháng cự, nhưng cũng không đến mức to gan lớn mật giết người ngay trong vương phủ của mình chứ? Hơn nữa, có Nghiêm Trì Tập và Khổng Trấn Nhung cùng Bắc Lương vương đã từng có tình giao hảo sắt đá năm xưa, dù cho nay tình nghĩa chẳng còn bao nhiêu, thì chuyến đi đến Bắc Lương vương phủ hẳn cũng không phải là Hồng Môn yến.

Huống hồ, ai mà chưa từng nghe nói đến cảnh tượng vạn cá chép tranh nhau nhảy sóng hùng vĩ ở hồ Thính Triều? Thái An thành có biết bao kinh quan, mấy ai có cơ hội tận mắt chứng kiến? Cao Đình Thụ, người sau khi rời Kinh luôn tỏ ra ý khí phong phát, do dự một lát, cuối cùng vẫn không thốt ra lời nào phạm vào sự phẫn nộ của đám đông nữa. Xem ra thân phận Quốc cữu của Nghiêm chủ sự quả thực không phải là thứ mà một Bảng nhãn lang căn cơ chưa vững như hắn có thể trêu vào.Khi đoàn quan chính dừng chân nghỉ ngơi tại một dịch trạm nằm ở ranh giới tiếp giáp giữa U Châu và Lương Châu, Khổng Trấn Nhung – người lần đầu tiên được trở về quê hương kể từ khi vào Kinh – tìm đến chỗ Nghiêm Trì Tập đang chong đèn đọc sách thánh hiền. Hắn ngồi xuống, cứ thế im thin thít chẳng nói chẳng rằng.

Sau vài năm rèn giũa nơi đất khách, Nghiêm Trì Tập đã dần rũ bỏ được vẻ non nớt, lo sợ của kẻ ngoại hương mới chân ướt chân ráo vào Kinh ngày nào. Hơn nữa, bụng chứa thi thư khí tự hoa, lại thêm Nghiêm gia phất lên như diều gặp gió, vị sĩ tử trẻ tuổi vốn có tính tình mềm yếu này vô hình trung cũng tôi luyện được thêm vài phần chủ kiến, khiến lão phụ thân đang giữ chức Đại điện các học sĩ của hắn vô cùng an lòng. Khổng Trấn Nhung không nói, Nghiêm Trì Tập cũng chẳng chủ động mở lời. Trong phòng chỉ còn lại tiếng lật sách sột soạt và thi thoảng là tiếng tim đèn nổ lách tách rất khẽ. Rốt cuộc, Khổng Võ Si vẫn không nén được nỗi lòng, ồm ồm hỏi:

Chương này chỉ có thể đọc trên ứng dụng di động

Để có trải nghiệm đọc truyện tốt nhất, vui lòng tải xuống ứng dụng của chúng tôi để tiếp tục đọc chương này cùng với nhiều tính năng độc quyền khác.

Tải ứng dụng ngay

Tải xuống trênApp Store
Tải xuống trênGoogle Play

* Ứng dụng miễn phí, không chứa quảng cáo

QR code

Quét mã QR để tải xuống ứng dụng

Trải nghiệm đọc truyện tốt nhất